chỉ đơn thuần biến thành những con gà cao su hoặc những cái quần lót khi được giơ lên, còn cái đắt nhất thì đánh những vị khách không cẩn trọng vào đầu và cổ của họ, rồi có cả những cái bút lông Tự Đầy Mực, Tự Kiểm Tra Lỗi, và Trả Lời Thông Minh nữa. Có một chỗ trống được giải thoát bởi đám đông, thế là Harry chen về phía quầy, nơi có một nhóm toàn những đứa trẻ khoảng 10 tuổi đang quan sát đầy hào hứng một thằng người gỗ nhỏ tí đang bước dần lên những bậc thang dẫn đến một giá treo cổ thực sự, cả hai được đặt ở trên một cái hộp có ghi: Người Treo Cổ Tái Sử Dụng Được - hãy đánh vần đi nếu không thì hắn sẽ đung đưa trên giá đấy!
“Bùa Chú Ngủ Ngày Công Hiệu.”
Hermione đã cố gắng để chen vào chỗ có một bàn trưng bày lớn ở gần quầy và đang đọc những thông tin ở đằng sau cái hộp mang một bức tranh màu sắc sặc sỡ về một chàng trai trẻ đẹp trai cùng với một cô gái đang ngất đi, cả hai đều đứng trên boong của một con tàu cướp biển.
“Chỉ một bùa chú đơn giản là bạn sẽ bước vào một giấc ngủ ngày 30 phút, với chất lượng đỉnh cao và rất thực, rất thích hợp để sử dụng trong những tiết học bình thường và hầu như không thể bị phát hiện ra (phản ứng phụ bao gồm cảm giác đờ đẫn và nước dãi tèm nhèm). Không bán cho trẻ em dưới 16 tuổi.” “Cậu biết gì không,” Hermione nói, nhìn lên Harry, “đó đúng là một bùa phép đỉnh cao đấy!”
“Với câu nói đó, Hermione,” giọng nói đằng sau họ vang lên, “em có thể lấy một cái miễn phí đấy.”
Fred với vẻ mặt rạng rỡ đang đứng trước mặt bọn trẻ, mặc một chiếc áo choàng màu đỏ tươi, trái ngược lại với mái tóc đang bốc cháy của nó.
“Em sao rồi, Harry?” Họ bắt tay. “Còn mắt em bị sao thế hả Hermione?”
“Cái ống viễn vọng đấm bốc của anh đấy,” cô bé nói buồn rầu.
“Ôi trời, anh quên mất mấy thứ đó,” Fred nói. “Này…”
Nó lôi một cái ống ra khỏi túi và đưa cho cô bé; cô cẩn thận mở nó ra và thấy một tấm dán dày màu vàng.
“Cứ ấp nó lên đấy, vết tím sẽ mất đi trong 1 giờ thôi,” Fred nói. “Bọn anh đang tìm một thứ loại bỏ vết bầm tím đẹp đẽ gọn gàng hơn. Giờ bọn anh đang thử nghiệm phần lớn những sản phẩm trên chính mình.”
Hermione có vẻ lo lắng. “Cái này an toàn chứ?” cô hỏi.
“Chắc chắn là thế rồi,” Fred khích lệ. “Đi nào Harry. Anh sẽ đưa em đi xem vòng quanh đây.”
Harry để Hermione dán miếng keo lên con mắt thâm tím của cô bé và theo chân Fred về phía đằng sau của cửa hiệu, ở đó nó nhìn thấy một cái giá toàn là những trò vui với bài và dây.
“Ảo thuật của dân Muggle đấy!” Fred nói vui vẻ, chỉ vào mấy thứ đồ đạc đó. “Dành cho những người cuồng như ba, em biết rồi đấy, những người thích đồ đạc của Muggle. Bán không chạy lắm đâu, nhưng mà rất ổn định, đó là những thứ mới mẻ mà… Ồ, George đây rồi…”
Người anh em sinh đôi của Fred bắt tay Harry một cách nồng nhiệt.
“Đưa nó đi xem xung quanh à? Thế thì ra đằng sau đi Harry, ở đó bọn anh đang thực sự làm ra tiền đấy - này thằng bé kia, ăn cắp thứ gì là mày sẽ phải trả giá bằng nhiều đồng vàng đấy!” nó cảnh cáo một thằng bé đang rút vội tay khỏi cái ống có ghi bằng những ký hiệu đen ăn được - những thứ đó sẽ làm cho bạn ốm đấy!
George đẩy cái rèm bên cạnh những trò ảo thuật Muggle và Harry nhìn thấy một căn phòng tối om, nhưng r
Trang:
[<] 1,
44,
45,[46],
47,
48,
230 [>]Đến trang (tối đa 230):