Disneyland 1972 Love the old s
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hoàng Tử Lai
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
không cười. Qua màn đêm, Harry thấy cô ấy cũng vẫn còn bộ tóc xám xịt và vẻ ngoài khổ sở như lúc nó gặp cô lần đầu tại Hang Sóc. “Ta có thể chữa lành mũi cho con nếu chịu đứng yên.”

Harry không khoái ý tưởng này lắm, nó đã định đến gặp Bà Pomfrey, y tá của trường, người mà nó thấy tin tưởng vào những bùa chú chữa thương hơn, nhưng nói ra nghe hơi thô lỗ, nên nó vẫn đứng không nhúc nhích và nhắm mắt lại.

“Espikey” Tonks hô.

Harry thấy mũi nó nóng bừng rồi đột nhiên lại lạnh ngắt. Harry giơ tay lên sờ nhè nhẹ. Có vẻ như lành lại rồi.

“Cảm ơn cô nhiều!”

“Con nên khoác áo tàng hình lên rồi chúng ta đi bộ về trường”, cô Tonks nói, vẫn không hé môi cười. Lúc Harry khoác áo lên người nó thì cô Tonks vẫy từ đũa phép ra một sinh vật bốn chân khổng lồ màu trắng bạc phi thẳng vào bóng tối.

“Một Thần Hộ Mệnh á?” Harry hỏi, nó đã từng thấy cụ Dumbledore gửi tin nhắn kiểu như vậy.

“Vâng, ta gửi tin đã tìm thấy con để mọi người đừng lo. Thôi đi, mình không nên dây dưa ở đây.”

Hai người đi vào con đường mòn dẫn về trường. “Sao cô lại tìm thấy con?”

“Ta để ý không thấy con rời tàu và ta biết con có cái áo tàng hình. Ta nghĩ con muốn trốn trong đó. Khi thấy chắn song cửa sổ buồng tàu sập xuống, ta nghĩ mình nên đến xem qua.”

“Nhưng mà cô có việc gì ở đây thế?”

“Hiện nay ta được bố trí ở Hogsmeade để tăng cường bảo vệ,” cô Tonks đáp.

“Chỉ có mình cô ở đây hay là - ?”

“Không, có cả Proudfoot, Savage và Dawlish.”

“Dawlish á, vị Thần Sáng mà thầy Dumbledore tấn công năm ngoái?”

“Đúng thế”

Hai người sóng bước trong đêm theo những vết xe còn mới trên con đường hoang vắng. Harry liếc nhìn cô Tonks qua làn áo tàng hình, năm ngoái cổ còn có vẻ tò mò (đôi lúc hơi tọc mạch), lúc nào cũng cười đùa dễ dàng mà giờ đây lại trông có vẻ già dặn, nghiêm trang và quả quyết hơn. Phải chăng là do tác động của chuyện xảy ra tại Bộ Pháp Thuật? Nó khổ sở nhớ lại rằng ắt hẳn Hermione sẽ khuyên Harry nên nói đôi lời an ủi cô ta, rằng cái chết của chú Sirius không hề do lỗi tại cổ, nhưng nó thấy khó mở miệng quá. Còn lâu nó mới trách cứ cô Tonks về cái chết của chú Sirius; cô ấy cũng chẳng có lỗi gì so với những người khác (mà còn ít lỗi hơn chính nó), nhưng nó tránh đề cập đến chú Sirius nếu có thể. Thế là hai người họ lặng lẽ đi về trường, áo dài của cô Tonks sột soạt phía sau lưng.

Lúc nào cũng đến trường bằng xe kéo, Harry chưa bao giờ ước xem ga Hogsmeade cách trường bao xa. Cuối cùng nó thở phào nhẹ nhõm khi trông thấy những cây cột cao có tượng con lợn lòi có cánh ở hai bên cổng trường. Nó thấy vừa lạnh vừa đói và mong mau mau tạm biệt cái cô Tonks u sầu lạ lẫm này. Nhưng khi nó giơ tay đẩy cánh cổng thì thấy nó bị khóa chặt.

“Alohomora mở ra!” Harry ung dung đọc thần chú khi chĩa đũa phép vào ổ khóa nhưng nó vẫn in lìm.

“Thần chú đó không xài được ở đây,” cô Tonks bảo, “cụ Dumbledore tự tay ếm bùa lên đó.”

Harry nhìn quanh rồi nói “Con có thể tự trèo tường”.

“Không, không được đâu,” giọng cô Tonks dứt khoát, “tất cả đều có bùa ếm chống xâm nhập. Hè rồi người ta đã thắc chặt an ninh lên hàng trăm lần.”

“Thế thôi,” Harry bắt đầu cảm thấy bực bội trước vẻ dửng dưng của cô ấy, “vậy con chỉ còn cách ngủ ngoài này đợi trời sáng.”
Trang: [<] 1,63,64,[65],66,67,230 [>]
Đến trang (tối đa 230):