ng, dù nó thấy lồng ngực muốn nổ tung. Nó biết Snape tìm kiếm giờ phút này bấy lâu, trong vài phút ông ta có thể soi mói và hành hạ Harry mà không bị ai nghe thấy.
Cuối cùng cũng đến bậc thang vào toà lâu đài và những cánh cửa gỗ sồi vĩ đại mở ra một sảnh đường lớn rợp cờ phướn, tiếng cười nói râm ran và tiếng chạm ly tách như chào mừng hai người bước vào sảnh đường. Harry tự hỏi không biết có nên tròng áo tàng hình vào lại không, để mà đi về chỗ ghế ngồi của nó bên dãy nhà Gryffindor (không may là dãy bàn này lại xa nhất tính từ cửa ra vào) mà không ai để ý. Cứ như đi guốc trong bụng Harry, thầy Snape lên tiếng, “Không khoác áo tàng hình. Trò có thể đi vào để mọi người chiêm ngưỡng, theo ta thấy vậy là đúng ý trò rồi.”
Harry quay gót và sải bước qua của: miễn sao thoát khỏi thầy Snape là được. Sảnh chính với bốn dãy bàn dài cùng với bàn giáo sư ở đầu sảnh, được trang hoàng như thường lệ bằng những ngọn nến làm những chiếc đĩa bên dưới phản chiếu lấp lánh. Tuy thế đối với Harry nó chỉ ánh lên một vệt sáng mờ khi nó sải bước nhanh đến nỗi vượt qua bàn Hufflepuff trước khi mọi người kịp nhìn, và lúc họ dợm đứng lên để nhìn cho rõ thì Harry đã nhác thấy Ron và Hermione, nó nhanh chóng đi dọc dãy bàn và nhảy vào ngồi giữa hai tụi nó.
“Bạn đã ở - ôi trời - mặt bạn bị sao vậy?” Ron hỏi, mắt trợn trọn cùng với mấy người ngồi gần đó.
“Sao vậy, có sao đâu?” Harry đáp, vớ lấy một chiếc thìa và liếc nhìn khuôn mặt biến dạng phản chiếu.
“Mặt bạn đầy máu kìa!” Harry la lên. “Đến đây xem-”
Con bé vung đũa phép và hô “Tergeo!” để hút hết mấy vệt máu khô.
“Cảm ơn,” Harry lấy tay sờ lên khuôn mặt nhẵn nhụi. “Mũi mình trông thế nào?”
“Bình thường,” giọng Hermione lo lắng, “Chứ sao nữa? Harry, có chuyện gì thế? Tụi này sợ chết khiếp!”
“Mình kể mấy bạn nghe sau,” Harry đáp cộc lốc. Nó thấy rõ rằng Ginny, Neville Dean và Seamus đang dỏng tai nghe; thậm chí Nick Suýt-Mất-Đầu, con ma nhà Gryffindor cũng đến lượn lờ bên trên để nghe lỏm.
“Nhưng mà – ” Hermione lên tiếng.
“Lúc khác đi, Hermione,” Harry nói giọng cáu gắt. Nó đã rất hy vọng rằng bọn bạn nó sẽ cho là nó đã dính vô một chuyện gì đó anh hùng lắm, như là chạm trán một hai Tử thần Thực tử hoặc một tên Giám ngục. Lẽ tất nhiên, Malfoy đã thổi phồng câu chuyện cho càng nhiều người càng tốt nhưng cũng còn cơ may rằng không đến được tai của quá nhiều đứa nhà Gryffindor. Nó với tay qua Ron để lấy mấy cái đùi gà và một nắm khoai chiên, nhưng chưa kịp lấy thì đồ ăn biến mất và được thay bằng mấy món bánh tráng miệng.
“Dù sao thì bạn cũng đã bỏ lỡ buổi lễ phân loại” Hermione nói trong lúc Ron vớ lấy miếng bánh gatô chocolate to đùng.
“Chiếc Nón nói gì hay ho à?” Harry lấy một miếng bánh nhân mứt.
“Thực ra thì cũng như trước thôi,… khuyên chúng ta đoàn kết chống kẻ thù, bạn biết rồi đấy.”
“Thầy Dumbledore có nhắc gì tới Voldemort không?” “Chưa đâu, chẳng phải lúc nào thầy cũng dành bài diễn văn đặc sắc đến cuối tiệc sao? Sắp tới giờ rồi.”
“Thầy Snape bảo bác Hagrid đến muộn mà – ”
“Bạn gặp ổng? Gặp thế nào?” Ron hỏi mà mồm miệng đầy bánh gatô.
“Thì tình cờ đụng đầu thôi,” Harry đánh trống lảng.
“Bác Hagrid chỉ muộn một hai phút thôi,” Hermione đáp, “Kìa, bác ấy vẫy tay với bạn kìa, Harry
Trang:
[<] 1,
65,
66,[67],
68,
69,
230 [>]Đến trang (tối đa 230):