Old school Swatch Watches
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hoàng Tử Lai
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
.”

Harry nhìn lên bàn các giáo sư và nhoẻn miệng cười chào Hagrid, lúc này đang vẫy vẫy tay với nó. Hagrid chưa bao giờ trông hài hòa với vẻ đạo mạo của Giáo sư McGonagall, Chủ nhiệm Nhà Gryffindor, người mà đỉnh đầu chỉ cao tới giữa khuỷu tay và vai của bác Hagrid khi họ ngồi sát cạnh nhau, mà trông Giáo sư có vẻ không tán thành bữa tiệc đón tiếp ồn ào náo nhiệt này. Harry ngạc nhiên khi thấy giáo viên môn Tiên tri, Giáo sư Trelawney ngồi bên kia bác Hagrid; cô này hiếm khi rời văn phòng của cổ; mà Harry lại chưa bao giờ thấy cổ xuất hiện tại bữa tiệc đầu năm của trường. Cô ấy trông vẫn kỳ quặc như bấy lâu nay, trên người lấp lánh xâu chuỗi hạt cườm và áo dài luộm thuộm, mắt mở to hết cỡ qua lớp kính trên mắt. Lúc nào cũng cho rằng cô ta có vẻ gì đó giả mạo, Harry đã bị sốc khi phát hiện ra vào cuối học kỳ vừa rồi rằng chính cô ta là người đã nói ra lời tiên tri khiến cho Voldemort phải giết chết ba mẹ của Harry và chính tay tấn công Harry. Khám phá này khiến cho nó càng kém thích thú với cô ta và, ơn trời, năm học này nó sẽ không phải học môn Tiên tri. Cặp mắt sáng như đèn pha của cô ta xoay về phía nó; nó vội quay nhìn chỗ khác về phía dãy nhà Slytherin. Draco Malfoy ra điệu bộ một chiếc mũi vỡ nát làm phá ra một tràng cười và tiếng vỗ tay tán thưởng. Harry chúi mặt nhìn vào miếng bánh ngọt, trong bụng lại sôi sục. Nó dám cho đi bất cứ cái gì để một chọi một với thằng Malfoy…

“Thế Giáo sư Slughorn muốn gì?” Hermione hỏi.

“Muốn biết những chuyện thật đã xảy ra ở Bộ Pháp thuật.” Harry đáp.

“Ông ấy và cả đám người ở đây,” Hermione khịt mũi. “Bọn nó cứ như hỏi cung bọn mình mình chuyện đó trên tàu, phải không Ron?”

“Ừ đúng,” Ron nói, “tất cả đều muốn biết phải chăng bạn là Người-Được-Chọn-”

“Thậm chí mấy con ma cũng đã bàn tán nhiều về chủ đề này,” Nick Suýt-Mất-Đầu chen ngang, nghiêng chào Harry bằng cái đầu gần đứt lìa làm nó trông ghê rợn bên trên cái cổ áo. “Bọn nó xem ta như kiểu người phát ngôn cho Harry, ai cũng biết tình bạn thân thiết giữa chúng ta mà. Tuy nhiên ta đã khẳng định với cộng đồng ma rằng ta sẽ không đời nào quấy rầy Potter để moi thông tin. ‘Harry Potter biết rằng cậu ấy hoàn toàn có thể tin tưởng nơi ta,’ ta đã bảo bọn chúng thế. ‘Ta thà chết đi còn phụ bạc lòng tin của cậu ấy.’”

“Cũng không mấy ấn tượng lắm, nếu biết rằng ông chết ngắc từ lâu rồi,” Ron buông một câu.

“Một lần nữa, nói chuyện với cậu cứ như đàn gảy tai trâu,” Nick đáp trả vời giọng bị sỉ nhục và bay đi mất về đầu kia của dãy bàn nhà Gryffindor vừa lúc cụ Dumbledore đứng lên. Tiếng huyên náo xung quanh Harry hầu như im bặt.

“Lời chào nồng nhiệt nhất của ta,” cụ cười hết cỡ, hai tay vung rộng như thể muốn ôm hết cả phòng.

“Tay cụ ấy làm sao thế,” Hermione há hốc mồm.

Cô bé không phải là đứa duy nhất để ý thấy điều đó. Bàn tay phải của cụ Dumbledore đen thui và nhìn chết chóc giống cái đêm cụ đến đón Harry ở nhà Dursley. Tiếng rì rầm nổi lên khắp phòng, thầy Dumbledore hiểu chính xác ý mọi người, chỉ cười và kéo tay áo vàng tím che vết thương lại.

“Không có gì đáng lo,” thầy vui vẻ nói, “Bây giờ thì… các trò mới, chào mừng các con, các trò cũ, hoan nghênh đã trở lại! Một năm học đầy phép màu đang chờ đợi các con…”

Harry thì thầm vào tai Hermione, “Tay thầy trông ý như lần trước mình gặp. Mình tưởng thầy chữa trị rồi chứ

Trang: [<] 1,66,67,[68],69,70,230 [>]
Đến trang (tối đa 230):