ận trọng để chúng ta luôn an toàn ở tại Hogwarts này. Những pháp thuật trong lâu đài đã được củng cố thêm, chúng ta được bảo vệ bằng những biện pháp mới và vững mạnh nhưng chúng ta cũng phải cực kỵ thận trọng đề phòng sự bất cẩn của ai đó trong chúng ta. Vì vậy ta mong các trò tuân theo mọi giới hạn về an ninh, dù các trò có thấy khó chịu tới đâu – và đặc biệt tuân theo luật cấm không được ra ngoài sau giờ khuya. Ta cũng khuyến cáo các trò nếu thấy có gì lạ hoặc ai khả nghi trong hay ngoài lâu đài thì hãy báo ngay cho các giáo viên. Ta lúc nào cũng tin tưởng các trò sẽ cư xử đúng mực vì sự an nguy của bản thân và của người khác.”
Thầy Dumbledore đưa mắt nhìn các học trò một lượt rồi mỉm cười.
“Còn bây giờ, giường êm nệm ấm đang chờ các con và ta biết rằng ưu tiên một là phải nghỉ ngơi để chuẩn bị vào lớp sáng mai. Thế thì chúc tất cả ngủ ngon nhé, pip pip!”
Với một tiếng rít chói tai quen thuộc, những dãy ghế dài lùi ra và hàng trăm đứa học trò túa ra khỏi sảnh để về ký túc xá của chúng. Harry không vội gì theo bọn chúng, càng không muốn đến gần thằng Malfoy để nó nhại lại câu chuyện vế cái mũi gãy, bèn nấn ná ở lại sau, vờ cúi xuống buộc lại dây giày, chờ hết bọn kia ra khỏi sảnh. Hermione đã băng ra trước để làm Huynh trưởng dẫn đường cho đám nhóc năm nhất, còn Ron thì vẫn ở lại với Harry.
“Thật tình thì cái mũi của bạn bị sao thế?” Ron hỏi khi chúng nó tụt lại sau lưng đám đông và không bị ai nghe lỏm. Harry kể cho nó nghe và việc Ron không cười nhạo quả đã chứng tỏ tình bạn của hai đứa nó.
“Mình thấy thằng Malfoy vờ vĩnh làm gì đó với cái mũi,” Ron buồn rầu nói.
“Thôi không sao đâu,” Harry đáp cay đắng, “mình nghe lỏm được nó nói gì trước khi nó phát hiện ra mình ở đó…” Harry hy vọng Ron tỏ ra ngạc nhiên trước những lời khoác lác của thằng Malfoy. Tuy nhiên Ron vẫn bình chân như vại, mà Harry cho là do tính bướng bỉnh của thằng bạn.
“Thôi nào, Harry, nó chỉ cố tình ra vẻ với con Parkinson thôi…”
“Kẻ-mà-ai-cũng-biết lại có thể giao cho nó nhiệm vụ gì chứ?”
“Làm sao mà bạn chắc rằng Voldemort không cần tay trong tại Hogwarts? Không phải lần đầu tiên – ”
“Ta mong con ngừng nói tên đó ra, Harry à,” một giọng nói trách móc vang lên phía sau tụi nó. Harry ngoái lại nhìn thấy Hagrid đang lắc đầu.
“Thầy Dumbledore gọi tên đó ra mà,” Harry cãi lại.
“Àh, là bởi thầy là Dumbledore, phải không?” Hagrid đáp giọng bí ẩn.
“Sao con lại đến muộn thế, Harry, ta lo lắng quá?”
“Con bị kẹt trên tàu,” Harry đáp. “Thế sao bác cũng bị trễ?”
“Ta phải lo cho thằng Grawp,” Hagrid vui sướng trả lời. “Mất lắm thời giờ. Bây giờ nó có nhà mới trên núi rồi - cụ Dumbledore đã sửa cho nó - một cái hang to đẹp. Nó thấy vui hơn hồi còn ở trong rừng. Hai anh em ta cũng nói chuyện được kha khá.”
“Vậy á?” Harry nói mà mắt không nhìn Ron; lần cuối cùng nó gặp ông em cùng mẹ khác cha của Hagrid, một gã khổng lồ dữ tợn có tài nhổ bật gốc cây, vốn từ của thằng chả chỉ gồm năm từ mà có hết hai từ là phát âm không xong.
“Thiệt mà, nó tiến bộ lắm,” Hagrid tự hào. “Tụi con sẽ ngạc nhiên cho xem. Ta đang tính chuyện huấn luyện nó thành trợ lý cho ta.”
Ron khịt mũi một tiếng rõ to nhưng cố biến thành một tiếng hắt xì dữ dội. Bọn họ đang ra đến cánh cửa bằng gỗ sồi. “Gì thì gì, hẹn gặp các con vào buổi
Trang:
[<] 1,
68,
69,[70],
71,
72,
230 [>]Đến trang (tối đa 230):