c ấy lại nghĩ là bọn mình thích cái môn học ngu ngốc này. Theo bạn có đứa nào sẽ học tiếp lên bậc N.E.W.T không?”
Cả Harry lẫn Hermione đều không trả lời; không cần phải trả lời. Chúng biết rõ là năm nay cả lớp sẽ chẳng có đứa nào học tiếp môn Chăm sóc sinh vật huyền bí. Chúng tránh ánh mắt của bác Hagrid và không mấy vui vẻ đáp lại cái vẫy tay của Hagrid khi bác ta rời khỏi bàn giáo viên 10 phút sau đó.
Sau khi ăn xong, cả bọn vẫn ở lại chỗ cũ đợi giáo sư McGonagall từ bàn giáo viên đi xuống. Việc sắp xếp thời khóa biểu năm nay phức tạp hơn bình thường, vì trước hết giáo sư McGonagall cần xác nhận là tất cả học sinh đã đạt mức điểm O.W.L (Ordinary Wizarding Level – Trình độ pháp thuật thông thường) cần thiết để tiếp tục học các lớp N.E.W.T đã chọn. (Hic, đề phòng độc giả có quên: 3 mức điểm đỗ trong kỳ thi O.W.L tính từ cao xuống thấp là: Xuất sắc – Outstanding, Vượt mức mong đợi – Exceed Expectations và Chấp nhận được – Acceptable).
Hermione ngay lập tức được nhận vào học tiếp các lớp Bùa chú, Phòng chống nghệ thuật hắc ám, Biến hình, Thảo dược học, Toán số, Cổ ngữ Runes, Độc dược, và không gặp rắc rối gì thêm, cô bé chạy vọt đi học tiết đầu môn Cổ ngữ Runes. Neville mất nhiều thời gian hơn, khuôn mặt tròn của cậu ta có vẻ lo lắng khi giáo sư McGonagall nhìn xuống tờ đăng ký môn học và xem điểm O.W.L của cậu.
“Thảo dược học, tốt”. Bà nói. “Giáo sư Sprout hẳn sẽ rất vui khi thấy con quay lại học với điểm O.W.L ‘Xuất sắc’. Và con đủ điều kiện học Phòng chống nghệ thuật hắc ám khi được điểm ‘Vượt mức mong đợi’. Nhưng vấn đề là lớp Biến hình. Cô rất tiếc Longbottom à, nhưng điểm “Chấp nhận được” không đủ để con học tiếp trình độ N.E.W.T. Cô nghĩ là con không theo được bài giảng đâu”.
Neville cúi đầu. Giáo sư McGonagall nhìn kỹ cậu ta qua cặp kính vuông.
“Nhưng tại sao con cứ thích học lớp Biến hình? Cô không có cảm giác là con thực sự thích môn này.”
Neville trông thật khổ sở và lẩm bẩm điều gì đó về việc “bà con muốn vậy”.
“Hừm”, giáo sư McGonagall khịt mũi. “Đã đến lúc bà của con phải học cách tự hào về người cháu mà bà ấy có, chứ không phải là người mà bà muốn có – đặc biệt là sau những gì đã xảy ra ở Bộ Pháp thuật.”
Neville đỏ bừng mặt và chớp mắt bối rối; Giáo sư McGonagall chưa bao giờ khen cậu như vậy.
“Longbottom ạ, cô rất tiếc, nhưng cô không thể cho con vào lớp học N.E.W.T của cô được. Tuy vậy cô thấy con được điểm “Vượt mức mong đợi” môn Bùa chú. Sao con không thử lớp Bùa chú N.E.W.T nhỉ?”
“Bà con nghĩ Bùa chú thì thường quá”, Neville lẩm bẩm.
“Học môn Bùa chú đi”, giáo sư McGonagall nói, “Và cô sẽ viết mấy dòng cho Augusta để nhắc bà của con rằng bởi bà ấy cũng đã từng trượt Bùa chú bậc O.W.L, môn này chưa hẳn là vô dụng đâu”. Và mỉm cười trước vẻ hoài nghi nhưng hài lòng trên khuôn mặt Neville, giáo sư McGonagall gõ nhẹ đầu đũa vào tờ lịch trắng trơn rồi đưa nó cho Neville, lúc này tờ giấy đã hiện ra chi tiết về các lớp học.
Giáo sư McGonagall quay sang Parvati Patil, người mà câu hỏi đầu tiên là liệu Firenze, chàng nhân mã đẹp trai, còn tiếp tục dạy môn Tiên tri nữa không.
“Thầy Firenze và cô Trelawney năm nay sẽ chia lớp ra để dạy”, giáo sư McGonagall nói với vẻ chê bai; ai cũng biết là cô xem thường môn Tiên tri. “Học sinh năm thứ 6 sẽ do cô Trelawney dạy”.
Năm phút sa
Trang:
[<] 1,
70,
71,[72],
73,
74,
230 [>]Đến trang (tối đa 230):