Old school Easter eggs.
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hoàng Tử Lai
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
u Parvati đi học lớp Tiên tri, trông khá là tiu nghỉu.

“Rồi, giờ đến Potter, Potter…” giáo sư McGonagall xem xét tập giấy tờ của bà khi quay sang Harry. “Bùa chú, Phòng chống nghệ thuật hắc ám, Thảo dược học, Biến hình… tốt cả. Cô phải nói là, cô hài lòng với điểm Biến hình của con, Potter ạ, rất hài lòng. Xem nào, tại sao con không đăng ký học lớp Độc dược? Cô nghĩ con có tham vọng trở thành Thần Sáng cơ mà?”

“Vâng, nhưng thưa Giáo sư, cô nói rằng con cần phải đạt điểm O.W.L “Xuất sắc” mới được học tiếp”.

“Đó là khi Giáo sư Snape còn dạy môn này. Trái lại, giáo sư Slughorn rất bằng lòng nhận những học sinh được điểm “Vượt mức mong đợi”. Con có muốn học tiếp môn Độc dược không?”

“Vâng, nhưng con không mua sách, nguyên liệu hay thứ gì cả.”

“Cô chắc là Giáo sư Slughorn có thể cho con mượn một ít”, giáo sư McGonagall đáp. “Rất tốt, Potter, đây là lịch học của con. Ồ, nhân tiện nói luôn, hai mươi học sinh hy vọng được chơi cho đội Quidditch nhà Gryffindor đã đăng ký tên mình rồi đấy. Cô sẽ chuyển danh sách cho con đúng lúc, và con có thể sắp xếp vài buổi kiểm tra khi con rỗi.”

Vài phút sau, Ron được sắp xếp xong những môn học giống như Harry, và cả hai rời khỏi bàn.

“Xem này”, Ron hồ hởi nói, nhìn chăm chăm vào thời khóa biểu, “bây giờ tụi mình trống một tiết học, một tiết nữa sau giờ nghỉ, sau giờ ăn trưa… tuyệt quá”.

Tụi nó quay trở lại phòng sinh hoạt chung, lúc này chỉ còn khoảng sáu học sinh năm thứ 7, gồm cả Katie Bell, thành viên duy nhất còn lại của đội Quidditch ban đầu mà Harry đã tham gia từ năm thứ nhất.

“Chị nghĩ là em sẽ được mà, giỏi lắm”, cô kêu lên, chỉ tay vào phù hiệu Đội trưởng trên ngực Harry. “Nhớ gọi chị khi nào em tổ chức kiểm tra đấy nhé.”

“Đừng có ngốc”, Harry đáp, “chị cần gì kiểm tra nữa. Em đã xem chị chơi suốt 5 năm rồi”.

“Không được bắt đầu như vậy”, Katie nói vẻ cảnh cáo. “Em biết là có những người chơi tốt hơn chị nhiều. Đội bóng dù giỏi mấy cũng sẽ tan tành nếu Đội trưởng cứ tiếp tục tin vào những gương mặt cũ, hay dựa vào bạn bè…”

Ron trông hơi khó chịu và bắt đầu chơi với cái Đĩa Bay Có Răng Nanh mà Hermione lấy từ cậu học sinh năm thứ 4. Nó bay vù vù quanh phòng, gầm gừ và thử cắn cái thảm thêu. Cặp mắt vàng của con Crookshanks dõi theo cái đĩa bay và con mèo rít lên khi nó đến quá gần.

Một tiếng đồng hồ sau hai đứa miễn cưỡng rời phòng sinh hoạt chung ngập nắng để đi học môn Phòng chống nghệ thuật Hắc ám dưới đó bốn tầng. Hermione đã đợi sẵn bên ngoài, tay ôm đầy những quyển sách nặng và trông như kiệt sức.

“Mình có nhiều bài tập môn Cổ ngữ Runes lắm”, cô bé nói một cách lo lắng với Harry và Ron. “Một bài luận dài 15 inch, hai bài dịch, và mình phải đọc xong cả đống này trước thứ tư”.

“Xấu hổ chưa”, Ron vừa nói vừa ngáp.

“Cứ đợi đấy”, Hermione bực mình đáp lại. “Mình cá là Snape sẽ cho cả đống bài tập.”

Cửa lớp học mở ra khi cô bé đang nói, và Snape bước ra ngoài hành lang, khuôn mặt vàng bủng nhợt nhạt đóng khung giữa hai dải tóc đen nhờn. Cả đám học sinh lập tức im lặng.

“Vào trong”, Snape nói.

Harry nhìn quanh khi cả bọn tiến vào. Thầy Snape đã để lại dấu ấn riêng của mình lên căn phòng, trông nó ảm đạm hơn bình thường, những tấm màn che kín cửa sổ, căn phòng được thắp sáng bởi những ng

Trang: [<] 1,71,72,[73],74,75,230 [>]
Đến trang (tối đa 230):