ọn nến. Nhiều bức tranh mới được treo lên tường, đa số là những hình người đang chịu đau khổ, bị chấn thương thể thao nghiêm trọng hay các bộ phận cơ thể bị méo mó một cách kỳ cục. Không ai nói gì khi ngồi xuống, nhìn quanh các bức tranh tối tăm rùng rợn.
“Ta chưa hề bảo các trò lấy sách ra”, Snape nói, đóng cửa chính và bước từ sau bàn mình ra đứng đối diện với cả lớp. Hermione vội vã nhét quyển “Đương đầu với sự vô danh” vào cặp, xếp gọn nó dưới ghế. “Ta muốn nói với các trò vài điều, và ta muốn các trò phải thật chú ý”.
Cặp mắt đen của thầy Snape đảo khắp những khuôn mặt đang ngước lên, dừng lại lâu hơn ở Harry một chút xíu.
“Cho đến nay các trò đã có 5 giáo viên dạy môn này, ta nghĩ vậy”.
“Nghĩ vậy… tựa như hắn không hề nhìn thấy tất cả bọn họ đến và đi, hy vọng mình là người tiếp theo”, Harry nghĩ một cách khinh miệt.
“Đương nhiên, các giáo viên này đều có phương pháp giảng dạy riêng và những ưu tiên riêng của mình. Trong tình trạng rối rắm như vậy ta lấy làm ngạc nhiên vì sao nhiều trò vẫn có thể vét được một tấm bằng O.W.L môn này. Ta sẽ còn ngạc nhiên hơn nếu tất cả các trò theo kịp được chương trình N.E.W.T còn cao cấp hơn nhiều.
Snape đi quanh phòng, giờ đây hạ thấp giọng xuống. Cả lớp vươn cổ ra để nhìn rõ ông ta. “Nghệ thuật hắc ám”, Snape tiếp tục, “có rất nhiều, đa dạng, luôn luôn thay đổi và tồn tại đời đời. Chống lại chúng cũng giống như chống lại một con quái vật có nhiều đầu, mà, mỗi khi bị triệt một cái đầu thì lại mọc lên một cái mới, khủng khiếp hơn và khôn ngoan hơn trước. Các trò đang chống lại một thứ không cố định, luôn biến hóa và không thể hủy diệt được.”
Harry nhìn chằm chằm vào Snape. Dĩ nhiên là phải tôn trọng nghệ thuật hắc ám với tư cách một kẻ thù nguy hiểm, nhưng cái cách mà thầy Snape đang nói, dường như có vẻ mơn trớn âu yếm trong giọng nói?
“Cách phòng chống của các trò”, Snape nói to hơn một chút, “vì vậy phải linh động và sáng tạo cũng như nghệ thuật hắc ám mà các trò đang chống lại vậy. Những bức tranh này” – Snape chỉ vào vài bức tranh khi đi lướt qua chúng – “thể hiện một cách rõ ràng những gì xảy đến với những ai, thí dụ, chịu lời nguyền Tra tấn” – ông ta vẫy tay chỉ vào một bà phù thủy đang kêu thét đau đớn – “bị bọn Giám ngục hôn” - ảnh một pháp sư đờ đẫn với cặp mắt trống rỗng nằm sụm xuống bên cạnh tường –“hoặc kích động cuộc tấn công của một Inferius” (tức là xác chết bị phù phép) - ảnh một khối đẫm máu trên nền đất.
“Đã có ai nhìn thấy Inferius chưa ạ?” Parvatil Patil hỏi bằng một giọng rất cao. “Có phải là hắn sẽ sử dụng bọn chúng không?”
“Chúa tể Hắc ám đã từng sử dụng Inferius trong quá khứ”, thầy Snape đáp, “có nghĩa là trò nên biết hắn có thể sử dụng chúng một lần nữa. Bây giờ thì…”
Snape lại đi vòng sang bên kia lớp học để trở về bàn mình, và một lần nữa, đám học sinh lại nhìn theo khi Snape đi, chiếc áo choàng đen cuộn lên đằng sau lưng.
“Ta tin rằng các trò hoàn toàn chưa biết sử dụng những câu thần chú không cần nói thành lời. Vậy thuận lợi của câu thần chú không nói thành lời là gì?”
Cánh tay của Hermione giơ thẳng lên trên. Snape còn dành một lúc để nhìn tất cả mọi người khác, cho đến khi chắc rằng không còn ai khác mới nói cộc lốc: “Tốt lắm, cô Granger?”
“Đối thủ của bạn sẽ không
Trang:
[<] 1,
72,
73,[74],
75,
76,
230 [>]Đến trang (tối đa 230):