ầu tiên, ngay sau bữa trưa ngày mai. Đến sớm để chào Buck nhé – ý ta nói là, Witherwings!”
Giơ tay chào vui vẻ, Hagrid bước ra ngoài.
Harry và Ron nhìn nhau, Harry có thể đoán được tâm trạng nặng nề của thằng bạn y như của nó.
“Bạn có học tiếp môn Chăm sóc Sinh vật Huyền bí không?”
Ron lắc đầu, “Mà bạn cũng vậy?”
“Và Hermione nữa,” Ron nói, “nó cũng không học tiếp?”
Harry lại lắc đầu. Harry thiệt không dám nghĩ tới chính xác Hagrid sẽ nói gì khi nhận ra ba tên học trò cưng của ổng thôi không học môn đó nữa.
Chương 9 Hoàng tử lai
Harry và Ron gặp Hermione ở phòng sinh hoạt chung trước bữa sáng hôm sau. Harry nhanh chóng kể lại cho Hermione những gì nó nghe lỏm được từ Malfoy trên tàu tốc hành Hogwarts, hy vọng giả thuyết của mình có thêm người ủng hộ.
“Nhưng rõ ràng là Malfoy chỉ muốn khoe mẽ với Parkinson thôi mà”, Ron nhanh chóng xen vào, trước khi Hermione kịp nói gì.
“Ừm…”, cô bé ngập ngừng, “Mình không biết nữa… Có vẻ như Malfoy đang làm bộ quan trọng, nhưng… làm sao có thể nói dối về những chuyện lớn như vậy được…”
“Chính thế”, Harry đáp, nhưng nó không thể nhấn mạnh thêm ý kiến của mình, bởi có rất nhiều người đang cố nghe nó nói, chưa kể đang nhìn chằm chằm vào nó và che tay thì thầm với nhau.
“Này, chỉ trỏ như vậy là bất lịch sự đấy”, Ron nạt một thằng bé năm thứ nhất nhỏ xíu khi bọn chúng xếp hàng trèo ra ngoài lỗ chân dung. Thằng bé đang thì thầm gì đó về Harry với đứa bạn nó, ngay lập tức đỏ mặt và hốt hoảng luồn ra ngoài cái lỗ. Ron bật cười, “Mình thích được là học sinh năm thứ 6. Năm nay tụi mình sẽ có nhiều thời gian rảnh đây. Có nhiều tiết học mình chỉ ngồi giải trí thôi”.
“Tụi mình sẽ cần những lúc đó để học bài đấy Ron”, Hermione nói khi cả bọn đi xuôi hành lang.
“Ừ, nhưng hôm nay thì không”, Ron đáp, “Mình nghĩ hôm nay sẽ nghỉ ngơi cho đã”.
“Hãy khoan”, Hermione dang tay ra và chặn một học sinh năm thứ tư đang cố gắng vượt qua cô, tay nắm chặt một cái đĩa màu xanh. “Đĩa Bay Có Nanh bị cấm. Đưa đây!” Cô bé nói một cách nghiêm khắc. Thằng bé kia cau có đưa ra một cái đĩa đang gầm gừ, rồi luồn qua tay cô bé và bỏ đi cùng đám bạn. Ron đợi đến khi thằng bé đi khuất liền giằng lấy cái đĩa bay từ tay Hermione đang giữ chặt.
“Tuyệt thật, mình luôn thích một cái như thế này.”
Sự phản đối của Hermione bị chìm xuống bởi một tiếng cười khúc khích khá to: rõ ràng là Lavender Brown thấy lời nhận xét của Ron rất thú vị. Cô ta tiếp tục cười khi đi ngang qua bọn chúng, liếc nhìn lại Ron qua vai. Trông Ron có vẻ khá hài lòng với bản thân.
Trần nhà ở Đại Sảnh Đường hôm nay trong xanh, điểm xuyết những đám mây mỏng mảnh, tựa như ta đang nhìn bầu trời qua những ô cửa có chấn song ở tít trên cao. Khi cả bọn đang chén món cháo, trứng và thịt muối, Harry và Ron kể cho Hermione nghe cuộc nói chuyện rắc rối với Hagrid tối hôm qua.
“Nhưng bác ấy không thể nghĩ là chúng mình sẽ tiếp tục học môn Chăm sóc sinh vật huyền bí được”, cô bé nói vẻ lo lắng. “Ý mình là, có khi nào bọn mình… các bạn biết đấy…, thể hiện chút hăng hái nào đâu?”
“Đó chính là vấn đề, phải không nào?”, Ron nói trong khi đang nuốt cả quả trứng rán. “Trong lớp chúng mình là những đứa cố gắng nhiều nhất bởi vì mình quý bác Hagrid. Nhưng bá
Trang:
[<] 1,
69,
70,[71],
72,
73,
230 [>]Đến trang (tối đa 230):