một ngày trong suốt nửa tháng qua, nhưng cụ không hề chuyển ý… Nếu cụ sẵn sàng thuyết phục thằng bé, tôi có khả năng vẫn là… Tốt thôi, tôi mong Scrimgeour sẽ may mắn hơn!”
Fudge rơi vào một sự im lặng đầy vẻ tôi - bị - ngược – đãi. Sự im lặng bất chợt bị phá vỡ bởi giọng nói đầy quyết đoán, mạnh mẽ của bức tranh.
“Tới ngài Thủ tướng dân Muggle. Yêu cầu một cuộc gặp. Khẩn cấp. Xin đáp trả tức thì. Rufus Scrimgeour, Bộ trưởng Pháp thuật.”
“Ừm, ừm, tốt thôi.” Thủ tướng nói buồn bã, uể oải nhìn ngọn lửa ngọc bích trong lò sưởi bùng cao, một phù thuỷ khác xuất hiện, và lại bước lên chiếc thảm cổ.
Fudge lùi lại, sau vài giây lưỡng lự, Thủ tướng cũng làm theo, chờ người mới đến phủi sạch bụi khỏi chiếc áo choàng đen và ngó nghiêng xung quanh.
Lúc đầu Thủ tướng nghĩ Rufus Scrimgeour khá giống một con sư tử già. Những vệt xám lẩn trong mái tóc hung dày như một cái bờm, và lẩn cả ở hàng lông mày dày. Đôi mắt vàng ẩn sau cặp kính kim loại có vành. Ông có vẻ phong nhã, dù bước đi hơi khập khiễng. Thủ tướng thấy toát lên từ ông ta sự mạnh mẽ, sắc sảo, và hiểu tại sao Cộng đồng Phù thuỷ chọn Scrimgeour chứ không phải Fudge, trong tình cảnh này.
“Ông khoẻ không?” Thủ tướng hỏi lịch sự, chìa tay ra.
Scrimgeour bắt tay nhanh chóng, đảo mắt quanh căn phòng, rút đũa phép từ túi ra.
“Fudge đã kể cho ông mọi chuyện?” Scrimgeour nói, tiến về phía cửa ra vào, chĩa đũa phép vào ổ khoá. Thủ tướng nghe thấy tiếng khoá.
“Ơ… đúng!” Thủ tướng nói. “Và nếu ông không phiền, tôi muốn cánh cửa không bị khoá.”
“Tôi không thích bị cắt ngang.” Scrimgeour nói nhanh. “Hay bị nhìn lén.” Ông chĩa đũa phép lên cửa sổ. Những tấm rèm tự động nhảy ra che. “Tôi là một người bận rộn. Vậy hãy đi vào thẳng vấn đề. Trước hết, chúng ta nói về sự an toàn của ông.”
Thủ tướng đứng thẳng người lên. “Tôi hoàn toàn hạnh phúc với sự an toàn mà tôi đang có, cảm ơn ông rất…”
“Ồ, chúng tôi thì không.” Scrimgeour chen vào. “Sẽ chẳng hay ho gì cho dân Muggle nếu thủ tướng của họ bị ếm lời nguyền Độc Đoán. Người thư kí mới ở văn phòng ngoài…”
“Tôi sẽ không đuổi Kingsley Shacklebolt, nếu đó là thứ các ông muốn nói!” Thủ tướng căng thẳng. “Anh ta có năng lực, làm việc hiệu quả gấp đôi người thường…”
“Đơn giản, đó là vì anh ta là một phù thuỷ.” Scrimgeour nói, không hề mỉm cười. “Một Thần Sáng xịn, được sắp đặt vào đây để bảo vệ ông.”
“Này, khoan đã!” Thủ tướng quát. “Các ông không thể sắp xếp người vào văn phòng của tôi. Tôi mới là người quyết định ai làm việc cho tôi!”
“Tôi lại nghĩ ông rất hài lòng với Shacklebolt?” Scrimgeour lạnh lùng.
“Tôi rất… không, tôi đã…”
“Vậy sẽ không có vấn đề gì chứ?” Scrimgeour nói.
“Tôi… ơ… miễn là Shacklebolt vẫn làm việc… ơ… hiệu quả…” Thủ tướng nói dè dặt. Nhưng có vẻ Scrimgeour không nghe ông.
“Còn, giờ, về Herbert Chorley, bộ trưởng dưới quyền ông.” Ông ta tiếp tục. “Người đã thành trò hề của công chúng, bằng cách thể hiện như một con vịt ngớ ngẩn.”
“Ông ta thì sao?” Thủ tướng hỏi.
“Ông ta rõ ràng đã bị ếm một lời nguyền Độc Đoán, ở mức độ nhẹ. Nó làm óc ông ta lẩn thẩn. Tuy nhiên, ông ta vẫn có thể nguy hiểm.”
“Ông ta chỉ đang ba hoa.” Thủ tướng yếu ớt
Trang:
[<] 1,
6,
7,[8],
9,
10,
230 [>]Đến trang (tối đa 230):