Teya Salat
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hoàng Tử Lai
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
. “Có lẽ là do uống quá mức… chắc là ông ta chỉ cần nghỉ ngơi một chút…”

“Rất nhiều bác sĩ ở Bệnh viện đang kiểm tra ông ta. Cho đến bây giờ, ông ta đã cố bóp cổ ba trong số họ. Tốt nhất là ông ta không nên ở trong cộng đồng Muggle một thời gian.”

“Tôi… Ông ta sẽ trở lại bình thường chứ?” Thủ tướng đầy hồi hộp.

Scrimgeour đơn thuần chỉ nhún vai, tiến về phía lò sưởi.

“Đó là tất cả những gì tôi phải nói. Tôi sẽ cập nhật thông tin cho ông thường xuyên, Thủ tướng. Hoặc, nếu tôi quá bận rộn, Fudge sẽ đến thay tôi. Ông ta đồng ý ở lại Bộ với tư cách người cố vấn.”

Fudge cố gắng cười, nhưng trông như bị đau răng vậy. Scrimgeour cho tay vào túi, lục tìm thứ bột thần kì chuyển ngọn lửa sang màu xanh. Thủ tướng nhìn hai phù thuỷ đầy thất vọng. Câu nói đã ở trên đầu lưỡi ông cả buổi tối nay bật ra.

“Thượng Đế ơi… Nhưng các ông là phù thuỷ! Các ông biết làm phép! Các ông có thể giải quyết mọi chuyện dễ dàng!”

Scrimgeour chậm chạp xoay người, trao đổi một cái nhìn hoài nghi với Fudge. Lần này, Fudge mỉm cười thật sự.

“Vấn đề là, cái ác cũng biết phép thuật.”

Hai phù thuỷ lần lượt bước vào ngọn lửa và biến mất.





Chương 2 Đường bàn xoay





Cách đó hàng dặm, những cơn gió sau khi đã đập vào cánh cửa sổ phòng Thủ tướng đã tràn ùa trên mặt con sông với hai bờ sông bẩn thỉu nằm giữa những làn cây và cả những đống rác. Bóng đen tràn ngập khung cảnh, và một chiếc cối xay gió quay điên cuồng, mờ ảo như đang cố báo hiệu điềm chẳng lành. Không gian yên ắng và không có dấu hiệu của sự sống nào ngoài tiếng róc rách của dòng nước đen đang chảy và một con cáo chỉ còn da bọc xương đang loay hoay dưới cái rãnh nước đánh hơi, hy vọng tìm được một con cá hay thứ gì ăn được trong những cụm cỏ mọc cao.

Nhưng đột nhiên, sau một tiếng nổ bất thình lình, một thứ gì đó nhỏ bé, đội mũ trùm kín đầu xuất hiện trong làn sương mỏng trên bờ của dòng sông. Con cáo cũng đứng yên lại, mắt dò xét lên mọi vật xung quanh cái thứ kỳ lạ mới xuất hiện. Kẻ lạ mặt đó cũng có vẻ chịu đựng thái độ dò xét ấy một lát, và rôi bừng sáng lên, người này bắt đầu chạy, áo choàng lê trên đám cỏ.

Bằng một tiếng nổ thứ hai to hơn, một kẻ trùm đầu khác xuất hiện.

"Chờ đã!"

Con cáo giờ đang bò sát duới mặt đất lại bị một tiếng rên rỉ khàn khàn làm giật mình. Nó liều nhảy qua chỗ đang trốn đến chỗ cái rãnh nước. Một tia chớp màu xanh bắn ra, con cáo ré lên, rồi ngã xuống đất, chết.

Kẻ lạ mặt thứ hai trở ra hất xác con cáo lên.

"Chỉ là một con cáo," một giọng phụ nữ thô lỗ phát ra dưới mũ trùm đầu. "Thế mà ta cứ nghĩ là một Thần Sáng cơ đấy — Cissy, chờ chị!"

Nhưng người đàn bà kia, kẻ vừa quay lại nhìn ánh chớp, lại đã kịp chạy vút về phía cái lạch nơi con cáo vừa té xuống.

"Cissy — Narcissa — nghe chị —"

Người đàn bà thứ hai năm lấy tay bà ta, nhưng bị giằng ra.

"Bella, trở lại!"

"Mày phải nghe chị !"

"Em đã nghe rồi. Em có quyết định của em. Để em yên!"

Người đàn bà tên Narcissa chạy đến phía trên cái rãnh nước, nơi một hàng rào cũ kỹ đã tách nhánh sông khỏi con đường nhỏ rải đá cuội. Người đàn bà kia, Bella, lập tức theo sau. Hai người cùng đứng trước hàng rào

Trang: [<] 1,7,8,[9],10,11,230 [>]
Đến trang (tối đa 230):