Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hoàng Tử Lai
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
khi lúc ông khép cửa đánh sập.

Họ đi thẳng đến một phòng khách nhỏ bé lót gỗ, nơi có cảm giác của bóng tối lạnh lẽo. Xung quanh tường đều có sách đặt kín trước, hầu hết đều được bọc bằng da thuộc màu nâu hoặc đen; trong phòng còn có một cái ghế bành đã sờn, một cái ghế tựa cũ kỹ, một cái bàn lung lay, tất cả dưới ánh sáng lờ mờ của cây đèn cầy treo trên trần. Nơi đây có vẻ như bị bỏ bê khá lâu rồi, vì thực tình cũng chẳng ai ở thường xuyên lắm.

Snape ra dấu mời Narcissa ngồi xuống ghế bành. Bà ta quẳng cái áo choàng sang một bên, ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào bàn tay trắng run lập cập đang co vào vạt áo. Bellatrix từ từ kéo mũ xuống. Trong bóng tối, trông bà ta cũng đẹp như người em mình, với một đôi mắt sùm sụp và một cái quai hàm khá là vững chắc, bà không thèm để ý ánh mắt của Snape khi đi đến đứng sau Narcissa.

"Vậy, tôi có thể giúp gì cô?" Snape hỏi, và ngồi xuống cái ghế tựa đối diện hai chị em.

"Chúng ta... chỉ có chúng ta ở đây thôi, hả?" Narcissa hỏi khẽ.

"Phải, tất nhiên rồi. À, Đuôi Trùn ở đây, nhưng chúng ta không thèm tính bọn côn trùng nhãi nhép, đúng không?"

Ổng trỏ cây đũa phép vào bức tường chất đầy sách và với một tiếng nổ đoàng, một cái cửa bí mật mở toang ra, làm hiện lên một cầu thang hẹp, trên đó một kẻ nhỏ bé đang đứng chết lặng.

"Ngươi biết rồi đấy, Đuôi Trùn, nhà ta có khách," Snape nói một cách lười nhác.

Kẻ gù lưng kia rón rén đi những bước cuối của bậc thang để xuống căn phòng. Hắn có một đôi mắt nhỏ, ồng ộng những nước, một cái mũi nhọn, và có trên môi một nụ cười gượng gạo. Tay trái xoa xoa vào tay phải, người ta có thể nhìn thấy được thế mặc dù hắn đang mang một chiếc găng tay bạc.

"Narcissa!" hắn nói bằng cái giọng chút chít nghe như chuột kêu. "Và Bellatrix nữa! Quyến rũ làm sao — "

"Đuôi Trùn sẽ phục vụ nước uống, nếu các cô yêu cầu," Snape nói. "Và sau đó sẽ phải lập tức trở về phòng ngủ của hắn."

Đuôi Trùn co rúm lại như thể Snape vừa ném cái gì vào mặt hắn.

"Tôi không phải là thằng hầu của ông!" Hắn giãy nảy kêu lên the thé, nhưng vẫn tránh ánh mắt của Snape.

"Vậy ư? Vậy ta tưởng Chúa tể Hắc ám sai ngươi đến đây để giúp việc cho ta."

"Để giúp việc, đúng — nhưng không phải để pha nước và — lau nhà cho ông!"

"Ta không nghĩ, Đuôi Trùn à, là ngươi được phái đến đây để làm việc gì nguy hiểm hơn thế," Snape đường mật. "Điều này có thể thoả thuận một cách dễ dàng: Ta sẽ thưa lại với Chúa tể Hắc ám rằng — "

"Tôi sẽ tự nói với Ngài nếu tôi muốn!"

"Tất nhiên là ngươi có thể," Snape nhạo báng. "Nhưng bây giờ, thì phục vụ nước ra đây ngay. Mang rượu gia tinh làm cũng được."

Đuôi Trùn chần chừ một lát, trông như thế là hắn sẽ bất tuân, nhưng sau đó đành miễn cưỡng quay đi và đi vào một bức tuờng được nguỵ trang khác. Họ nghe thấy tiếng cốc chén lách cách. Sau vài giây hắn trở lại, khệ nệ mang theo một cái chai đầy bụi bặm và ba cái cốc đặt trên một chiếc khay. Hắn đặt cái khay xuống cái bàn lung lay và lẩn đi tránh sự hiện diện của mọi người, đoạn đóng cái cửa nguỵ trang bằng giá sách đánh rầm.

Snape rót loại rượu đỏ như máu vào ba cốc và mời hai chị em. Narcissa khẽ cảm ơn, trong khi đó Bellatrix chẳng nói chẳng rằng, nhưng vẫn tiếp tục nhìn chằm chặp vào Snape. Nhưng Snape vẫn chẳng bị điều đó làm bối rối, ngư

Trang: [<] 1,9,10,[11],12,13,230 [>]
Đến trang (tối đa 230):

Old school Swatch Watches