Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hoàng Tử Lai
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
c lại ông ta còn ra vẻ rất thoải mái vui vẻ.

"Uống vì Chúa tể Hắc ám," ông nói, giơ cốc rượu và làm cạn.

Hai chị em làm y chang thế. Snape rót đầy lại các cốc. Khi Narcissa nốc đến cốc thứ hai bà giận giữ:

"Severus, tôi rất tiếc phải đến đây trong hoàn cảnh này, nhưng tôi phải gặp anh. Tôi nghĩ anh là người duy nhất có thể giúp — "

Snape giơ tay lên để dừng lời của bà, rồi chỉ đũa thần vào cái cửa thang gác. Cái cửa phát nổ đoàng cùng một một tiếng thét lớn, sau đó là tiếng Đuôi Trùn chạy lốc thốc khỏi cầu thang.

"Xin lỗi," Snape nói. "Cái loại này nó cứ thích nghe lén ở cầu thang, tôi chẳng biết nó gặt hái được cái gì cơ chứ... Cô đang đến đâu vậy, Narcissa?"

Bà ta hít thật sâu, rùng mình, và bắt đầu lại.

"Severus, tôi biết tôi không nên có mặt ở đây, tôi đã được bảo là không được kể chuyện này cho ai, nhưng —"

"Thế thì hãy câm miệng lại!" Bellatrix cằn nhằn. "Đặc biệt là với cái loại đồng bọn thời nay."

"Đồng bọn thời nay?" Snape nhạo báng. "Và tôi phải hiểu câu đó của cô thế nào đây?"

"Là ta không tin ngươi, Snape, ngươi biết điều đó quá rõ mà!"

Narcissa bật ra một tiếng như nức nở và lấy tay che mặt. Snape bỏ kính xuống bàn và ngồi lại, tay để lên thành ghế, cười vào cái mặt đang nhìn trừng trừng của Bellatrix.

"Narcissa, tôi nghĩ cô nên lắng nghe những gì Bellatrix đang định xổ ra; việc đó giúp chúng ta khỏi phải chịu sự gián đoạn chán ngắt này. Nào, tiếp tục đi, Bellatrix," Snape nói. "Tại sao cô không tin tôi vậy?"

"Có hàng trăm lý do!" Bà ta quát to, vòng từ sau ghế bành ra để ném cái kính xuống mặt bàn. "Nên bắt đầu từ đâu bây giờ! Ngươi ở đâu khi Chúa tể Hắc ám ra đi? Sao ngươi không tìm kiếm Ngài khi Ngài biến mất? Ngươi đã làm gì ngần ấy năm khi núp bóng lão Dumbledore? Sao ngươi lại ngăn không cho Chúa tể Hắc ám lấy Hòn Đá Phù thuỷ? Sao ngươi không nhập phe ngay lập tức khi Ngài trở lại? Ngươi ở đâu mấy tuần trước cái ngày bọn ta phải chiến đấu để lấy Lời tiên tri cho Chúa tể Hắc ám? Và, Snape, tại sao thằng nhãi Harry Potter vẫn còn sống, khi ngươi ban cho nó cái ân huệ suốt năm năm qua?"

Bà ta ngừng lại, trống ngực đập cực nhanh, má ửng đỏ hết cả. Sau bà, Narcissa ngồi bất động, mặt vẫn vùi vào tay.

Snape cười.

"Trước khi tôi trả lời - ồ có chứ, Bellatrix, tôi sẽ trả lời ngay! Cô có thể chuyển lại câu trả lời của tôi cho tất cả những kẻ khác - bọn vẫn xì xầm sau lưng tôi, và đi tâu hót với Chúa tể Hắc ám! Nhưng trước đó, tôi đã nói rồi, để tôi hỏi cô một câu đã. Cô thật sự nghĩ là Ngài đã không chất vấn gì tôi những vấn đề đó ư? Và cô cho rằng, tôi đã không thể đưa ra câu trả lời thuyết phục mà vẫn còn có thể ngồi đây nói chuyện được với cô hả?"

Bà ta do dự.

"Ta biết là Ngài tin ngươi, nhưng… "

"Cô nghĩ là Ngài nhầm sao? Hay là tôi đã bịp Ngài? Nói dối Chúa tể Hắc ám, pháp sư vĩ đại nhất, người có pháp thuật hoàn mĩ nhất mà cả thế giới biết được cho đến nay?"

Bellatrix im lặng, nhưng lần đầu tiên đã trông có vẻ hơi chưng hửng. Snape không nhấn mạnh vào điểm đó. Ông nâng cốc, nhấp một hớp, rồi tiếp, "Cô hỏi là tôi ở đâu khi Chúa tể Hắc ám ra đi. Tôi đã ở chính nơi mà Ngài ra lệnh, là Học viện Ma thuật và Pháp thuật Hogwarts, vì Ngài muốn tôi thám thính lão Albus Dumbledore. Cô biết đấy, tôi cho là, tôi là người đảm nhiệm tốt nhất vị trí đó ch

Trang: [<] 1,10,11,[12],13,14,230 [>]
Đến trang (tối đa 230):

Old school Swatch Watches