ứ?"
Bà ta khẽ gật đầu đến nối khó mà nhận thấy và định mở miệng, nhưng Snape đã ngăn lại.
"Cô còn hỏi tại sao tôi không cố gắng tìm Ngài khi Ngài biến mất. Cũng giống như lý do của Avery, Yaxley, và của gia đình Carrows, Greyback, Lucius" - ông ta hơi quay đầu về phía Narcissa — "và rất nhiều kẻ khác đã không tìm Ngài. Tôi nghĩ Ngài đã đi mãi mãi. Tôi không thích điều đó chút nào, tôi đã nhầm, và như vậy,… Nếu ngài không tha thứ cho chúng ta - những kẻ đã mất hết nhuệ khí lúc bấy giờ, Ngài có lẽ sẽ còn rất ít người trung thành đi theo."
"Ngài còn ta!" Bellatrix mạnh mẽ. "Ta, người đã mất bao năm vì Ngài ở Azkaban!"
"Phải, đáng khâm phục thiệt tình," Snape nói giọng buồn tẻ. "Có điều cô chẳng ích gì khi ở trong ngục cả, nhưng rõ ràng cứ chỉ thì đáng khâm phục đấy — "
"Cử chỉ!" Bà ta hét lên; trông bà ta lúc giận như một kẻ điên. "Khi ta phải chịu đựng lũ Giám ngục, ngươi còn đang ở Hogwarts, đang đóng vai con thú cưng của lão Dumbledore!"
"Không hẳn thế," Snape bình tĩnh. "Lão đã không cho tôi dạy môn Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám, cô biết đấy. Có vẻ như cái này, à, làm cho tôi trở lại,… hướng tôi đến con đường cũ."
"Ra đó là cách ngươi hy sinh cho Chúa tể Hắc ám, không được dạy cái môn học ưa thích ư?" Bà ta cười nhạo. "Sao ngươi lúc nào cũng ru rú ở đấy hả, Snape? Vẫn còn phải thăm dò lão Dumbledore cho một người Chủ nhân mà ngươi tin là đã chết à?"
"Thật khó khăn," Snape nói, "Mặc dù Chúa tể Hắc ám hài lòng vì tôi chưa từng sao lãng nhiệm vụ cao cả: tôi có thông tin của mười sáu năm ở cùng lão Dumbledore để mang đến cho Ngài bất cứ khi nào ngài trở lại, một quà tặng tái ngộ có ích hơn là việc cứ than vãn kêu ca về sự khó chịu ở Azkaban… "
"Nhưng ngươi đã ở đó —"
"Phải, Bellatrix, tôi ở đó," Snape nói, cố ý để lộ ra sự mất kiên nhẫn của mình lần đầu tiên. "Tôi đã có một công việc ngon lành đến nỗi mà tôi còn tránh được cả một suất ở ngục Azkaban. Nơi đó đầy lũ Tử thần thực tử, cô biết đấy. Sự bảo vệ của Dumbledore đã giúp tôi khỏi bị tống vào tù; điều này thật vô cùng tiện lợi và tôi nên tận dụng. Tôi nhắc lại: Chúa tể Hắc ám không ý kiến gì về việc tôi ở lại, vì thế tôi không nghĩ là cô nên kêu ca đâu."
"Và tôi nghĩ tiếp theo cô muốn biết," Ông nhấn mạnh bằng một giọng to hơn, vì Bellatrix đã tìm đủ mọi cách ngắt lời ông ta, "Tại sao tôi lại đứng nhìn vụ Chúa tể Hắc ám và Hòn đá Phù thuỷ. Cũng dễ trả lời thôi. Ngài không biết là ngài có nên tin tôi nữa hay không. Ngài đã từng nghĩ, như chị, là tôi đã lật mặt từ một Tử thần Thực tử thành một thằng hề của lão Dumbledore. Ngài lúc đó vô cùng đáng thương và yếu ớt, phải dùng chung một thân xác với một tay phù thuỷ hạng ba. Ngài không dám tiết lộ danh tính của mình với một kẻ đồng minh mà kẻ đồng minh đó có thể nộp Ngài cho lão Dumbledore và Bộ Pháp thuật. Tôi thật sự tiếc việc Ngài đã không tin tôi. Ngài có thể có được sức mạnh kỳ diệu đó sớm hơn 3 năm. Và khi điều đó đã xảy ra, tôi chỉ thấy một thằng cha Quirrell tham lam và không xứng đáng đang tìm đủ cách lấy viên đá đi và, tôi thừa nhận, là tôi phải cố hết sức chặn hắn lại."
Miệng của Bellatrix méo xệch trèo trẹo như bà ta bị buộc phải nhai thuốc đắng.
"Nhưng ngươi cũng không trở về khi Ngài trở lại, ngươi không bay trở về với Ngài khi ngươi thấy cái Dấu hiệu đen bùng cháy mà — "
"Đúng. Tôi trở về muộn hai ti
Trang:
[<] 1,
11,
12,[13],
14,
15,
230 [>]Đến trang (tối đa 230):