Pair of Vintage Old School Fru
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hoàng Tử Lai
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ng. Tôi trở về theo lệnh của Dumbledore."

"Của Dumbledore — ?" Bà ta bắt đầu, giọng lạc đi vì kinh ngạc.

"Nghĩ đi!" Snape nói, lại mất kiên nhẫn. "Nghĩ đi! Chỉ cần chờ hai tiếng, chỉ hai tiếng thôi, tôi chắc rằng tôi vẫn có thể ở lại Hogwarts với tư cách một điệp viên! Bằng cách để cho lão Dumbledore thấy rằng tôi phải trở về với Chúa tể Hắc ám vì tôi buộc phải làm thế, tôi đã có thể mang thông tin của lão Dumbledore và Hội phượng Hoàng của lão từ đó! Cân nhắc đi, Bellatrix: Dấu hiệu đen ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn trong vòng mấy tháng trở lại. Tôi biết là Ngài sẽ trở về, tất cả Tử thần Thực tử đều biết điều đó! Tôi đã có đủ thời gian suy nghĩ về việc mình muốn làm gì, đủ để lên kế hoạch cho bước tiếp theo, để chuồn gọn giống Karkaroff, phải không?"

"Sự không hài lòng của Chúa tể Hắc ám đối với sự chậm trễ của tôi đã biến mất hoàn toàn, tôi cam đoan đấy, khi tôi vẫn còn trung thành, ngay cả khi lão Dumbledore nghĩ rằng thằng tôi là người của lão. Phải đấy, Chúa tể Hắc ám nghĩ tôi đã lìa xa Ngài mãi mãi, nhưng Ngài đã nhầm."

"Nhưng ngươi đã làm được cái tích sự gì?" Bellatrix rít lên. "Chúng ta đã có được thông tin gì hay từ ngươi chứ?"

"Thông tin đó đã được tâu trực tiếp với Chúa tể Hắc ám," Snape nói. "Nếu Ngài quyết định không chia sẻ thông tin ấy với cô — "

"Ngài nói với ta mọi thứ!" Bellatrix nói, tức giận bừng bừng. "Ngài nói rằng ta là kẻ kiên gan nhất, kẻ trung thành nhất — "

"Vậy sao?" Snape nói, giọng lạc hẳn đi để lộ sự hoài nghi. "Ngài vẫn còn tin, sau cú thất bại ở Bộ Pháp thuật à?"

"Không phải lỗi của ta!" Bellatrix xổ ra. "Chúa tể Hắc ám đã, trong quá khứ, tin vào ta với tình cảm cao quý nhất — nếu lão Lucius không — "

"Chị không định — chị không định đổ lỗi cho chồng em đấy chứ?", Narcissa nói bằng giọng nhỏ và chết người, nhìn thẳng vào người chị.

"Chẳng có có lý do nào đổ trách nhiệm ấy hết," Snape nói trôi chảy. "Chuyện đó đã qua rồi."

"Nhưng không phải vì ngươi!" Bellatrix cáu tiết. "Không, ngươi một lần nữa vắng mặt khi tất cả chúng ta phải chịu nguy hiểm, đúng không, Snape?"

"Tôi được lệnh phải giữ bí mật," Snape nói. "Có thể cô không đồng ý với cách làm của Chúa tể Hắc ám, có thể cô nghĩ là lão Dumbledore không quan tâm tới việc tôi có gia nhập Tử thần Thực tử để chống lại Hội Phượng hoàng hay không? Và — xin lỗi nhé — cô nói là nguy hiểm… có phải cô nói đến việc cô đối mặt với sáu đứa con nít, đúng không?"

"Chúng nó hợp sức lại với nhau, mà ngươi biết đấy, với một nửa Hội Phương Hoàng hậu thuẫn!" Bellatrix càu nhàu. "Và, nhân nói đến Hội Phượng Hoàng, ngươi vẫn còn kêu ca phàn nàn rằng ngươi không thể chỉ ra được cho chúng ta Tổng hành dinh của nó nằm ở đâu, phải không?"

"Tôi không phải là Kẻ-giữ-bí-mật; tôi không thể nói ra được. Cô biết bùa mê tác dụng thế nào rồi, tôi nghĩ thế? Chúa tể Hắc ám hài lòng về các thông tin tôi chỉ cho Ngài về Hội. Nó đã mang đến, mà có thể cô đoán được rồi, cái vụ bắt cóc và ám sát Emmeline Vance, và dĩ nhiên là giúp cho việc trừ khử tay Sirius Black, vì tôi giữ bản quyền vụ kết liễu hắn."

Snape lại nâng cốc chúc mừng về phía bà. Vẻ mặt bà ta cũng không dịu đi.

"Ngươi còn chưa trả lời ta câu cuối, Snape. Harry Potter. Ngươi có thể kết liễu thằng nhóc bất cứ lúc nào trong vòng 5 năm trở lại đây. Nhưng ngươi đã không làm. Tại sao?"

Trang: [<] 1,12,13,[14],15,16,230 [>]
Đến trang (tối đa 230):