Disneyland 1972 Love the old s
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
không phải dùng thần chú với chúng: chổi, Tử mã, và xe mô tô của Hagrid.”

Harry dư sức thấy kế hoạch này có chỗ không ổn; tuy nhiêng nó kịp ngăn lại lại để Mắt điên nói tiếp.

“Thế này nhé, bùa chú của mẹ con sẽ mất hiệu lực trong hai trường hợp: một, là khi con đến tuổi trưởng thành, hoặc là -” Moody đi lại trong căn bếp bóng lộn, “- con không còn gọi nơi này là nhà nữa. Tối nay con, dì và dượng con đã đường ai nấy đi, nghĩa là con sẽ không bao giờ sống cùng họ nữa, đúng không?”

Harry gật đầu.

“Vì vậy trong lần này, khi con rời nơi này, con sẽ không quay lại được, và bùa chú bảo vệ sẽ hết hiệu lực lúc con ra khỏi tầm bảo vệ của nó. Chúng ta chọn cách phá nó sớm hơn, bởi vì cách còn lại là chờ cho Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy đến và tóm con trong thời điểm con sang tuổi mười bảy.”

“Chúng ta có một lợi thế là cho Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy không biết chúng ta sẽ đưa con rời khỏi đây trong tối nay. Bọn ta đã để lộ thông tin giả ở Bộ: Họ nghĩ rằng con sẽ không rời đi trước ngày ba mươi. Tuy vậy, kẻ mà chúng ta đang đương đầu không ai khác chính là Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy, nên chưa chắc hắn dễ bị lừa như vậy. Chắc chắn hắn sẽ cho Tử thần thực tử tuần tra ở trên không trong khu vực này. Vì vậy bọn ta đã chuẩn bị sẵn, niệm những bùa chú bảo vệ cho một tá ngôi nhà khác nhau, mấy nơi đó có thể đưa con đến trú được, vì đều có liên hệ với hội Phượng Hoàng: nhà của ta, nhà Kingsley, trang trại của bà Molly- con hiểu chứ?”

“Dạ,” Harry đáp, vẫn hơi ngần ngừ bởi cậu vẫn thấy một lỗ hổng lớn của kế hoạch.

“Con sẽ tới nhà Tonks. Ngay khi tới nơi đó, những bùa chú chúng ta rải xung quanh nhà thừa sức giúp con dùng Khóa cảng để tới Hang Sóc. Còn câu hỏi gì nữa không?”

“Ơ… có ạ” Harry ngần ngại “Có lẽ bọn chúng sẽ không biết con định đi tới đâu trong cả tá chốn trú ẩn đó, nhưng nhưng việc ấy sẽ không kéo dài một khi” -nó nhẩm tính trong đầu- “cả mười bốn người chúng ta cùng bay tới nhà của gia đình cô Tonks?”

“À,” Moody hắng giọng, “ Ta quên không nói đến phần cốt yếu nhất. Mười bốn người chúng ta sẽ không cùng lúc bay đến nhà Tonk. Tối nay sẽ có bảy Harry Potter đi cùng bảy bạn đồng hành, mỗi cặp bay tới một địa điểm khác nhau”

Moody rút từ trong áo choàng ra một hũ đựng thứ chất lỏng trông lầy nhầy như bùn. Không cần ông phải nói thêm từ nào nữa; Harry ngay lập tức hiểu ra phần còn lại của kế hoạch.

“Không!” Harry gào lên, giọng nó lanh lảnh trong căn bếp. “Không thể nào!”

”Mình đã nói với mọi người cậu sẽ phản ứng vậy mà,” Hermione nói, giọng hơi đắc thắng.

“Sao mọi người lại nghĩ cháu sẽ để sau người mạo hiểm tính mạng–”

“– bởi đây là lần đầu tiên bọn này có cơ hội,“ Ron nói.

“ Chuyện này thì khác, mọi người sẽ phải đóng giả mình -”

“Ôi dào, thực ra có ai thích thú gì trò này đâu hả Harry,” Fred sốt sắng nói. “Thử tưởng tượng, giả sử có chuyện gì trục trặc, và bọn này sẽ chết cứng trong bộ dạng một tên kính cận gầy nhẳng mãi mãi”

Harry không buồn nhếch mép.

“Mấy người không thể làm thế nếu cháu không đồng ý, mấy người cần nắm tóc của cháu mà.”

“Ồ, đúng là lỗ hổng lớn trong kế hoạch,” George cợt nhả. “Rõ ràng là tất cả chúng ta lại chẳng nhón được nắm tóc của em nếu em không muốn tham gia.”

“Phải, mười ba người bọn này chọi một cậu nhóc không được dùng phép thuật; thật là khó khăn đấy,” Fred tiếp lời.

“Thú vị thật,” Harry đáp, “thật sự hay ho.”

“Nếu phải ép buộc con thì đành phải vậy,” Moody gầm gừ, con mắt thần đảo lên khi ông nhìn chằm chặp vào Harry. “Mọi người ở đây đều đã trưởng thành, và sẵn sàng hứng chịu rủi ro.”

Mundungus nhún vai và nhăn nhó, con mắt thần của Moody xoáy nhìn hắn đến nỗi lệch khỏi hốc mắt.

“ Không bàn cãi nữa. Thời gian không còn nhiều. Giờ bọn ta cần một nắm tóc của con đó, cậu nhóc”

“Nhưng thế này thì thật là điên rồ, đâu có cần thiết phải –”

“Không cần ư?” Moody gắt lên. “Với Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy ngoài kia cùng một nửa Bộ đã theo phe hắn? Potter, nếu chúng ta may mắn, có thể hắn đã cắn cái mồi giả và sẽ cố tóm được con trong ngày ba mưoi, nhưng chắc chắn hắn sẽ cử một hoặc hai tên Tử thần thục tử tới theo dõi con, nếu là ta, hiển nhiên ta sẽ làm thế. Bọn chúng có thể chưa làm gì được con hoặc tấn công ngôi nhà này vì bùa chú của mẹ con vẫn còn hiệu lực. Aong nó sẽ nhanh chóng bị xóa bỏ, và bọn chúng đã thừa biết con đang ở đâu rồi. Chúng ta chỉ còn có thể giăng bẫy bọn chúng mà thôi. Đến Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy cũng không thể phân thân làm bảy.”

Harry liếc nhìn Hermione rồi quay vội đi.

“Vì thế, Potter - một nhúm tóc của con, nếu con có thể.”

Harry liếc nhìn Ron, cậu nhăn nhó với nét mặt kiểu cứ-làm-như-vậy-đi.

“Ngay bây giờ!” Moody quát.

Những con mắt đều đổ dồn về nó, Harry thò tay lên đầu, túm một nùi tóc, và kéo mạnh.

“Tốt,” Moody hơi cúi người về phía trước khi bật được cái nút của lọ thuốc. “Con bỏ giùm vào trong này cho ta”

Harry bỏ nắm tóc vào cái lọ đựng chất lỏng trông giống đám bùn. Ngay khi tóc chạm vào bề mặt chất lỏng, chất thuốc bắt đầu sủi bọt và bốc khói, rồi đột nhiên trở thành màu vàng tươi, trong suốt.

“Ồ, món của cậu trông hấp dẫn hơn của Crabbe và Goyle nhiều đấy, Harry à,” Hermione buột miệng, rồi khi nhìn thấy cái nhíu mày của Ron, cô bé thoáng chốc đỏ mặt và chữa thẹn, “Ý mình là - món thuốc của Goyle vị như xác chết vậy”

“Được rồi, các Harry giả xếp hàng lại đây nào,” Moody gọi.

Ron, Hermione, Fred, George và Fleur đứng thành hàng trước cái bồn rửa mặt sáng bóng của dì Petunia.

“Chúng ta còn thiếu một người,” Lupin đếm.

“Có ngay đây,” Hagrid túm lấy cổ Mundungus một cách cộc cằn, thả bịch hắn xuống bên cạnh Fluer, làm cô nàng nhăn mũi và chuyển sang đứng giữa Fred và George.

“Tôi là chiến binh, và rồi sẽ là người bảo hộ,” Mundungus càu nhàu

“Im ngay,” Moody quát. “Ta đã nói với mi rồi đồ sâu bọ ẻo lả, bất cứ Tử thần thực tử nào nhắm tới Harry cũng chỉ muốn bắt nó, chứ không phải giết nó. Dumbledore đã từng nói Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy muốn xử lý riêng Harry. Vì vậy chính những người đi theo bảo vệ mới đáng lo hơn cả, những ngư

Trang: [<] 1,11,12,[13],14,15,72 [>]
Đến trang (tối đa 72):