Gì nữa đây?” dượng Vernon quát, hiện trở ra trên ngưỡng cửa.
Có vẻ như Dudley đang đấu tranh với những khái niệm quá khó để diễn đạt thành lời. Sau bao nhiêu phút với sự đấu tranh nội tại chắc hẳn rất dữ dội, nó nói, “Nhưng mà nó sẽ đi đâu?”
Dì Petunia và dượng Vernon nhìn nhau. Rõ ràng là Dudley đang làm cho họ hoảng sợ. Hestia Jones phá tan sự im lặng đó.
“Nhưng hẳn… mấy người biết cháu của người đang sắp sửa đi đâu chứ?” cô hỏi một cách bối rối.
“Dĩ nhiên là bọn tôi biết,” dượng Vernon nói “Nó đi với túa tể nào đó của mấy người, đúng chứ? Vậy thì, Dudley, vào xe đi, con nghe lão kia nói rồi đó, phải nhanh lên.”
Một lần nữa, dượng Vernon đi nhanh đến cửa trước ,nhưng Dudley không theo sau.
“Đi với túa tể của bọn tôi?”
Hestia nói, vẻ giận dữ. Harry đã gặp thái độ này, nhiều phù thủy đã ngạc nhiên sững sờ khi thấy họ hàng gần nhất của nó không thèm đếm xỉa gì đến Harry Potter nổi tiếng.
“Không sao đâu,” Harry trấn an cô. “Chuyện đó không thành vấn đề, thật tình ạ.”
“Không thành vấn đề ư?” Hestia nâng giọng lên và lặp lại..
“Những người này không nhận ra cậu đã phải trải qua những gì? Cậu đang trong nguy hiểm như thế nào? Về vị trí đặc biệt của cậu trong tim những người trong cuộc vận động chống Voldermort?”
“Ờ — không, họ không biết,” Harry nói. “Họ nghĩ tôi làm lãng phí đất ở, nhưng mà tôi cũng quen rồi –”
“Tao không nghĩ mày làm lãng phí đất ở.”
Nếu Harry không thấy môi Dudley mấp máy, nó chắc đã không tin vào điều đó. Nó nhìn chằm chằm vào Dudley vài giây liền trước khi thừa nhận là Dudley đã nói ra những lời đó; bởi vì có 1 điều, mặt Dudley đang đỏ ửng lên. Và Harry bản thân nó cũng cảm thấy ngượng nghịu và kinh ngạc
“À…ờ…cảm ơn Dudley.”
Một lần nữa, Dudley có vẻ như phải dằn vặt với những suy nghĩ quá khó điều khiển để nói thành lời trước khi nó lầm bầm, “Mày đã cứu sống tao.”
“Không hẳn vậy,” Harry nói. “Bọn giám ngục chỉ định lấy đi linh hồn mày…”
Nó nhìn tò mò vào thằng anh họ Dudley. Bọn chúng gần như hoàn toàn không thực sự gặp gỡ gì trong mùa hè này, và có lẽ là mùa hè cuối cùng, bởi vì Harry quay lại đường Privet Drive quá ngắn ngủi và chủ yếu dành thời gian ở trong phòng nó. Dù vậy thì bây giờ thì Harry nhận ra rằng cái tách trà lạnh sáng nay nó dẫm lên có lẽ không phải là một cái bẫy ngu xuẩn như nó nghĩ. Mặc dù khá cảm động, Harry cảm thấy thật nhẹ nhõm khi Dudley trông có vẻ như đã cạn kiệt khả năng biểu lộ thêm cảm xúc. Sau khi há miệng ra khoảng một hay hai lần nữa, Dudley chìm vào im lặng với cái mặt đỏ ửng.
Dì Petunia bật lên khóc. Hestia Jones gửi cho bà một cái nhìn đầy tán thành rồi trở thành đầy tức giận khi dì chạy đến ôm Dudley chứ không phải Harry. “D-dễ thư-thương quá, bé Dudder…” bà nức nở lên bộ ngực vĩ đại của thằng nhỏ. “th..thật là một đứa bé đ…đáng yêu, biết nói cảm ơn…”
“Nhưng mà nó đã nói cảm ơn gì đâu!” Hestia bực dọc nói. “Nó chỉ nói là nó không nghĩ Harry làm lãng phí đất.”
“Đúng, nhưng mà câu đó mà thoát ra từ miệng Dudley là giống như ‘tao yêu quý mày’ rồi,” Harry nói, bị giằng xé giữa cảm giác bực bội và ước muốn cười phá lên khi dì Petunia tiếp tục ôm chầm lấy Dudley như thể nó mới cứu Harry thoát khỏi một tòa nhà đang bốc cháy.
“Chúng ta có đi hay là không đây?” dượng Vernon gầm lên, lại xuất hiện trước cửa phòng khách. “Tôi tưởng là chúng ta có một kế hoạch chặt chẽ!”
“Có, có, dĩ nhiên rồi,” Dedalus Diggle, nãy giờ nhìn cảnh tượng này với sự thích thú bây giờ có vẻ như đã tỉnh trí lại, nói. “Chúng ta thật phải đi thôi. Harry–”
Lão bước ra trước và nắm chạy bàn tay Harry bằng cả hai tay.
“Chúc may mắn, tôi mong chúng ta sẽ gặp lại nhau. Mọi hi vọng của cộng đồng phù thủy đều đặt lên vai cậu”
“Ừm,” Harry nói, “vâng, cảm ơn bác”
“Tạm biệt, Harry,” Hestia nói, cũng nắm lấy tay nó, “Chúng tôi sẽ luôn nghĩ về cậu.”
“Cháu mong mọi chuyện sẽ tốt đẹp,” Harry nói, liếc nhìn dì Petunia và Dudley.
“À tôi chắc chắn chúng tôi sẽ trở nên bằng hữu thân thiết,” Diggle vui vẻ nói, vẫy tay và bước ra khỏi phòng khách. Hestia theo bước lão.
Dudley nhự nhàng gỡ cái ôm của mẹ nó và tiến về phía Harry, Harry phải tự ngăn mình đừng lấy phép thuật hù nó. Dudley đưa bàn tay phì nộn hồng hào của nó ra.
“Trời đất, Dudley,” Harry nói trong những tiếng nức nở trở lại của dì Petunia, “Bọn giám ngục đã thổi một tính cách khác vào con người mày hay sao vậy?”
“Không biết nữa,” Dudley lầm bầm, “Hẹn gặp lại, harry”
“Ừa..” Harry nói, nhìn kỹ bàn tay Dudley và bắt lấy. “Có lẽ. Bảo trọng, bé bự D.”
Dudley gần như mỉm cười. Bọn họ lê bước ra khỏi căn phòng. Harry nghe tiếng chân của họ trên con đường lát sỏi, và tiếng đóng cửa xe.
Dì Petunia, mặt nãy giờ vùi trong chiếc khăn tay, nhìn quanh khi nghe thấy tiếng động đó. Dì có vẻ như không nhận ra là chỉ còn lại một mình dì với Harry. Vội vàng nhét chiếc khăn vào túi, dì nói, “Ừm – tạm-biệt,” và sải bước về phía cửa mà không ngoại lại nhìn Harry.
“Tạm biệt,” Harry nói.
Dì dừng bước và quay lại nhìn. Trong một khoảnh khắc Harry có một cảm giác kì lạ nhất là dì đang định nói điều gì đó với nó; dì nhìn nó với ánh mắt lạ lùng, run rẩy và có vẻ như muốn bật ra những từ ngữ, nhưng sau đấy, với một cái gật đầu nhẹ, dì hối hả rời khỏi phòng theo chồng và con trai.
Chương IV: Bảy Potter
Harry chạy lên vô phòng ngủ rồi tới bên cửa số, vừa kịp lúc chiếc xe nhà Dursley rồ ga lao xuống phố. Lọt thỏm giữa dì Pentunia và Dudley ở ghế sau là chóp mũ của bác Dedalus. Chiếc xe quặt phải ngay cuối đường Privet Drive. Trong một thoáng, những ô cửa kính phản chiếu ánh đỏ thắm của ánh mặt trời buổi hoàng hôn, và rồi mất hút khỏi tầm mắt
Harry gom lại cái lồng của con Hedwig, cây tia chớp, và cái ba lô; nhìn lại căn phòng vốn chẳng mấy khi gọn gàng của nó một lần cuối, rồi luống cuống mang mấy thứ lích kích xuống phòng khách, đặt cái lồng, cây chổi và cái túi xuống chân cầu thang. Ánh nắng nhạt đi rất nhanh, bóng tối dần dân bao trùm căn phòng. Đứng đó, giữa sự tĩnh lặng, và biết mình sẽ rời khói đây mãi mãi…. một cảm xúc thật kỳ lạ… Lâu lắm rồi, những khi nhà Dursley đi ra ng
Trang:
[<] 1,
9,
10,[11],
12,
13,
72 [>]Đến trang (tối đa 72):