Teya Salat
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
nào??”

“Ngôi nhà này!” dượng Vernon hét lên, những mạch máu trên trán ông đập mạnh. “Ngôi nhà của bọn tao! Quanh đây giá nhà đang tăng vọt. Mày muốn bọn ta dọn ra khỏi đây rồi mi sẽ giở mánh gì đó rồi trước khi bọn ta biết chuyện gì đã xảy ra căn nhà sẽ đứng tên mi và-”

“Dượng có điên rồi không?” Harry vặn hỏi. “Một kế hoạch để chiếm căn nhà ư? Dượng thực sự ngốc như bề ngoài của dượng vậy hả?”

“Mày dám –” dì Petunia kêu ré lên, nhưng 1 lần nữa dượng vẫy tay ra hiệu cho bà im lặng. Sự nhẹ nhàng trong vẻ ngoài của ông có vẻ không là gì so với mối nguy hiểm mà ông vừa nhận ra.

“Trong trường hợp giượng đã quên,” Harry nói, “Con đã có 1 căn nhà cha đỡ đầu của con cho. Vậy con muốn lấy căn nhà này để làm gì? Vì những kỷ niệm hạnh phúc hả?”

Sự im lặng bao trùm lên mọi người. Harry nghĩ chắc nó đã làm dượng khá bị thuyết phục với lý lẽ của nó.

“Mày tuyên bố là,” dượng Vernon lại vừa đi vừa nói, “ cái thứ Chúa tể đó –“

“—Voldermort,” Harry nói một cách sốt ruột, “chúng ta nói đi nói lại chuyện này cả trăm lần rồi. Đây không phải là tuyên bố, đây là sự thật hiển nhiên. Thầy Dumbledore có nói với dượng vào năm ngoái, và chú Kingsley và bác Weasley –”

Dượng Vernon so vai lại giận dữ, và Harry đoán là dượng đang cố gắng tránh đi những kí ức về chuyến viếng thăm báo trước của 2 phù thủy hoàn toàn trưởng thành một vài ngày sau khi bắt đầu nghỉ hè của Harry. Sự xuất hiện của Kingsley Shacklebolt và Arthur Weasley trên ngưỡng cửa là một bất ngờ khó chịu nhất đối với gia đình Dursley. Dù vậy Harry cũng phải công nhận, ông Weasley đã phá tan tành cả nửa phòng khách nhà Dursley, nên không thể trông đợi sự xuất hiện trở lại của ông lại làm dượng Vernon hài lòng..

“– chú Kingsley và bác Weasley đều đã giải thích hết tất cả rồi.” Harry tảng lờ và tiếp tục nói, “Một khi con 17 tuổi, bùa phép bảo vệ con sẽ bị phá vỡ, điều này sẽ đe doạ cả mấy người lẫn con. Hội nghĩ Voldermort sẽ truy đuổi mấy người, hoặc là để tra tấn mọi người để tìm ra chỗ con ở, hoặc là vì hắn nghĩ việc bắt cóc gia đình dượng làm con tin sẽ khiến con sẽ phải tìm đường đến cứu”

Mắt dượng và Harry chạm nhau. Harry chắc rằng trong khoảnh khắc đó cả hai đều có một thắc mắc giống nhau. Rồi dượng Vernon tiếp tục đi lòng vòng, Harry lại tiếp tục, “Mọi người phải trốn đi và Hội sẽ giúp. Dượng đang nhận được một sự bảo vệ nghiêm túc, là thứ tốt nhất hiện có thể có.”

Dượng Vernon không nói gì mà tiếp tục đi đi lại lại trong căn phòng. Ở bên ngoài, mặt trời treo lững lờ trên những hàng rào thuỷ lạp. Máy cắt cỏ của nhà hàng xóm lại kêu trở lại.

“Tao tưởng có Bộ Pháp Thuật chứ?” dượng Vernon đột ngột hỏi.

“Có chứ,” Harry ngạc nhiên nói.

“Vậy thì, tại sao họ không thể bảo vệ bọn ta? Theo ta thấy, những nạn nhân vô can, không có lỗi gì ngoài việc nuôi phải một kẻ bị truy đuổi, như bọn ta, thì nên được sự bảo vệ của chính phủ!”

Harry cười lớn; nó không nhịn được. Thật đúng là dượng Vernon khi đặt niềm tin của mình vào chính quyền, cho dù đây là một thế giới dượng căm ghét và đã mất lòng tin.

“Dượng nghe chú Kingsley và bác Weasley nói rồi đó,” Harry trả lời. “Bọn con nghĩ bộ pháp thuật đã bị trà trộn vào,”

Dượng quay trở về phía bếp lò và thở mạnh đến nỗi hàm râu vĩ đại làm nhăn nhó khuôn mặt vẫn còn tím ngắt bởi sự tập trung.

“Thôi được,” dượng nói, lại dừng lại trước Harry một lần nữa. “Được rồi, cứ coi như do lí lẽ của mày mà bọn tao chấp nhận sự bảo vệ này đi. Tao vẫn không hiểu tại sao bọn tao lại không được bảo vệ bởi lão Kingsley đó.”

Harry cố gắng một cách khó khăn để không trợn tròn mắt. Câu hỏi này cũng được trả lời cả nửa tá lần rồi.

“Như con nói với dượng rồi đó,” Harry nói qua kẽ răng nghiến chặt “chú Kingsley đang bảo vệ thủ tướng người Mug- ý con là, ông Thủ Tướng của mấy người.”

“Chính xác — hắn là người cừ nhất,” dượng Vernon nói, chỉ tay vào màn hình tivi trống trơn. Gia đình Dursley đã phát hiện ra Kingsley trong một tin thời sự, lúc ấy ông đi bên cạnh thủ tướng người Muggle đến thăm một bệnh viện. Điều này này, cộng với việc là chú Kingsley rất thông thạo việc ăn mặc như một Muggle, chưa kể giọng nói chậm rãi và trầm của ông luôn khiến người khác an tâm đã làm cho nhà Dursley khoái Kingsley hơn bất kì phù thủy nào mà họ từng gặp, mặc dù đúng là họ chưa hề nhìn thấy ông đeo mấy cái khuyên tai.

“Ừm, chú ấy bận rồi,” Harry nói. “Nhưng Hestia Jones và Dedalus Diggle đều thừa sức đảm đương việc –”

“Nếu mà chúng ta thấy mấy bản lý lịch…” dượng Vernon bắt đầu, nhưng Harry thực sự mất hết kiên nhẫn. Nó đứng dậy, hướng về giượng Vernon mà không chỉ tay vào cái TV.

“Những tai nạn đó không phải là sự tình cờ - những vụ đâm nhau hay những vụ nổ và trật đường ray xe lửa hay bất cứ thứ gì khác kể từ lần gần nhất chúng ta coi thời sự. Nhiều người ta đang mất tích, bị giết và hắn đang đứng sau chuyện này –đó là Voldermort. Con đã lặp đi lặp lại với dượng điều này bao nhiêu lần, rằng hắn giết Muggle để làm trò vui. Ngay cả sương mù – đấy cũng do bọn giám ngục làm ra, và nếu dượng không thể nhớ ra chúng là thứ gì thì hãy hỏi con trai dượng ấy.”

Dudley đưa tay lên che lấy miệng. Với ánh mắt của ông bố mẹ và Harry cùng hướng về phía nó, nó chậm chạp hạ tay xuống và hỏi, “Còn…nhiều bọn chúng hơn nữa hả?”

“Nhiều hơn ư?” Harry bật cười. “Ý mày là nhiều hơn hai tên đã tấn công bọn mình hả?? Dĩ nhiên là có hàng trăm tên, dám chắc lần này là hàng ngàn tên, bởi chúng sống nhờ vào nỗi sợ hãi và tuyệt vọng –”

“Thôi được rồi, đừng có ầm ĩ nữa,” dượng Vernon Dursley quát tháo. “ Mày đã nói rõ ý mày -”

“Con cũng hi vọng vậy,” Harry nói, “bởi vì, một khi mà con đủ mười bảy tuổi, tất cả bọn chúng – Tử thần thực tử, giám ngục, có thể cả m– tức là những xác chết bị ếm bởi Phù thuỷ hắc ám – sẽ đủ khả năng tìm và chắc chắn là sẽ tấn công dượng. Và nếu dượng nhớ lại lần gần đây nhất mà dượng cố gắng đánh gục hai phù thủy, con nghĩ dượng sẽ đồng ý là dượng cần sự giúp đỡ.”

Có một sự im lặng ngắn ngủi vọng lại khoảnh khắc Hagrid làm đổ sập cánh cửa trước bằng gỗ từ những năm về trước. Dì Petunia nhìn dượng Vernon; Dudley thì nhìn Harry. Cuối cùng dượng Vernon b

Trang: [<] 1,7,8,[9],10,11,72 [>]
Đến trang (tối đa 72):