i liệu Skeeter vẫn giữ liên lạc với Harry Potter, người mà cô đã có một bài phỏng vấn rất nổi tiếng năm trước: một mẩu tin đặc biệt mà Potter khẳng định chắc chắn rằng Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy đã quay trở lại.
“Ồ, vâng, chúng tôi dã tạo dựng một mối quan hệ bền chặt hơn nữa,” Skeeter nói. “Tội nghiệp cho Potter, cậu chỉ có rất ít bạn bè thật sự, và chúng tôi đã gặp nhau tại một trong những khoảnh khắc thử thách nhất trong cuộc đời cậu ấy - Cuộc thi Tam pháp thuật. Tôi có lẽ là một trong những người còn sống mà có thể nói rằng tôi biết con người thật của Harry Potter.”
Điều mà rõ ràng đã khiến chúng ta có nhiều lời đồn thổi là xung quanh những giờ phút cuối cùng của Dumbledore. Liệu Skeeter có tin rằng Potter đã ở đấy khi Dumbledore chết hay không?
“Thực sự tôi không muốn nói quá nhiều - tất cả đã được viết trong cuốn sách - những những nhân chứng ở trong lâu đài trường Hogwarts đã thấy Harry Potter chạy trốn từ hiện trường ngay sau khi Dumbledore ngã xuống, nhảy đi hay đã bị đẩy đi. Sau đấy cậu Potter có đưa bằng chứng chống lại Severus Snape, một người mà ai cũng biết cậu ta có mối tư thù. Có vẻ mọi việc trông như thế? Đấy là để cộng đồng phù thuỷ quyết định - một khi họ đã đọc cuốn sách của tôi.”
Sau khi nghe lời nhắn khiến tôi thấy rất háo hức này, tôi rời khỏi nhà Skeeter. Không có nghi ngờ gì là Skeeter đã viết nên một trong những cuốn sách bán chạy nhất. Những người hâm mộ Dumbledore trong lúc này đang bị lung lay mạnh khi mà hình ảnh người anh hùng của họ đang sắp sửa chìm xuồng.
Harry đọc xong bài viết, nhưng vẫn đăm đăm nhìn vào khoảng trắng ở dưới tờ báo. Một nỗi lo lắng và giận dữ trỗi lên trong nó như một cơn buồn nôn; nó vo tờ báo lại và ném vào tường với tất cả sức lực của của nó, gia nhập tờ báo với những rác rưởi xung quanh.
Nó sải bước xung quanh căn phòng, mở những ngăn kéo rỗng, nhặt những cuốn sách lên chỉ để đặt chúng lại chồng sách như cũ, nó không nhận biết được mình đang làm gì khi mà những dòng chữ từ bài viết của Rita cứ lởn vởn trong đầu: Toàn bộ chương sách là về mối quan hệ Potter-Dumbledore… Mối quan hệ này được gọi là không tốt đẹp lắm, thậm chí là tai hại…. ông ta đã từng nhúng tay vào Nghệ Thuật Hắc Ám khi còn trẻ… tôi đã thâm nhập được vào một nguồn thông tin mà hầu hết các nhà phóng sự sẵn sàng đánh đổi đũa phép của họ để có được nó…
“Dối trá!” Harry gào lên, và qua cánh cửa sổ nó có thể thấy một người hàng xóm cạnh nhà dừng máy xét cỏ lại, nhìn lên tò mò.
Harry nặng nề ngồi xuống giường. Mảnh gương vỡ văng ra khỏi người, nó nhặt nó lên và xoay xoay nó trên đầu ngón tay, nghĩ, và nghĩ về cụ Dumbledore cùng những lời dối trá của Rita Skeeter đã phỉ báng cụ..
Một bóng màu xanh lướt qua. Harry sững người lại, ngón tay đau của nó lướt trên cái gờ lởm chởm của tấm gương lần nữa. Nó đã hình dung ra điều đấy, chắc chắn là thế. Nó khẽ nhìn qua vai của mình, nhưng bức tường chỉ có màu hồng đào ngán ngẩm mà dì Pentunia đã chọn: Không có gì màu xanh ở trên ấy để phản chiếu vào tấm gương. Nó nhìn chăm chú vào mảnh gương vỡ lần nữa, nhưng nó không thấy gì ngoài đôi mắt xanh lá cây của mình nhìn lại.
Nó đã tưởng tượng ra điều ấy, không còn lời giải thích nào khác; đã tưởng tượng ra điều ấy, bởi vì nó đã nghĩ về thầy hiệu trưởng đã qua đời. Nếu có điều gì chắc chắn, thì điều đấy là đôi mắt xanh da trời của cụ Albus Dumbledore sẽ không bao giờ nhìn nó một lần nữa.
Chương III: Chuyến ra đi của nhà Dursley
Tiếng sập cửa vọng lên tận cầu thang và một giọng nói rống lên: “Này! Thằng kia!”
Mười sáu năm trời bị gọi bằng kiểu này đã giúp Harry ko nghi ngờ gì mỗi khi dượng Vernon kêu nó, mặc dù vậy, nó không trả lời ngay. Nó vẫn đang nhìn chằm chằm vào trong mảnh gương, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nó nghĩ nó đã nhìn thấy ánh mắt của cụ Dumbledore. Chỉ cho tới khi dượng gầm lên “THẰNG KIA” thì Harry mới uể oải đứng lên và đi về cánh cửa phòng ngủ, dừng lại một lúc để bỏ miếng gương vỡ vào cái ba lô đựng đồ mà nó sẽ mang theo cùng.
“Tốn thời gian quá rồi đấy” dượng Vernon gào lên khi Harry vừa tới đầu cầu thang. “Xuống đây ngay. Tao có chuyện muốn nói”
Harry chậm chạp đi xuống, hai tay thọc sâu vào túi quần. Khi nhìn quanh phòng khách, nó thấy cả ba người nhà Dursley đều ở đấy. Họ đã ăn mặc tươm tất cho chuyến đi; dượng Vernon mặc một cái áo khoác màu nâu vàng, dì Pentiunia diện chiếc áo màu hồng cam, còn Dudley, thằng anh họ to bự, tóc vàng hoe mũm mĩm đang ở trong bộ áo da.
“Dạ?” Harry hỏi.
“Ngồi xuống,” Dượng bảo. Harry nhướn lông mày lên. Dượng Vernon nói thêm một cách nhăn nhó như thể cổ họng bị bóp nghẹt bởi những tự ngữ, “Đi nào!”
Harry ngồi xuống. Nó nghĩ nó biết chuyện gì sắp sửa xảy ra. Dượng nó cứ đi tới đi lui, dì Petunia với Dudley nhìn theo hành động của dượng với vẻ rất nóng lòng. Cuối cùng, khuôn mặt tím ngắt nhăn nhó lại bởi sự tập trung, dượng Vernon dừng lại trước mặt Harry rồi nói:
“Tao suy nghĩ lại rồi,” dượng nói
“Ngạc nhiên chưa!”
“Đừng có nói bằng cái giọng đó-” dì Petunia rít lên, nhưng dượng phẩy tay ra hiệu im lặng.
“Tất cả chỉ toàn là kế hoạch lừa đảo” dượng nói, nhìn Harry bằng con mắt heo ti hí “Tao quyết định là ta không tin một từ nào cả. Bọn tao sẽ ở lại đây. Bọn tao sẽ không đi đâu hết.”
Harry nhìn lên dượng nó và cảm thấy một cảm giác pha trộn giữa tức giận và thích thú. Dượng Vernon đã thay đổi suy nghĩ đều đặn hai mươi tư giờ một lần suốt bốn tuần nay, chấy đồ lên rồi lại dọn đồ xuống, và sau đó lại chất đồ len chiếc xe trong mỗi lần thay đổi ý kiến. Lần Harry cảm thấy thích thú nhất là lần dượng Vernon, không biết rằng Dudley đã cho thêm mấy cái tạ vào vali sau lần đóng gói trước, đã cố mang nó để vào ngăn hành lý và kết cục là đã ngã một cú rất đau và còn chửi thề ầm ĩ.
“Theo như mày nói,” dượng Vernon vừa nói vừa vòng đi vòng lại trong phòng khách, “thì bọn tao- Petunia, Dudley, và tao - đang gặp nguy hiểm từ - từ-”
“Từ ‘túa tể’ của con, phải không?” Harry nói
“Và tao không tin điều ấy,” dượng Vernon nói, đứng sững lại trước mặt Harry lần nữa. “Tao đã thức nửa đêm đễ nghĩ về điều mày nói, và tao nghĩ là đây là kế hoạch để chiếm lấy căn nhà”
“Nhà?” Harry lặp lại. “Ngôi nhà
Trang:
[<] 1,
6,
7,[8],
9,
10,
72 [>]Đến trang (tối đa 72):