t nói, “Nhưng còn công việc của ta? Về việc học hành của Dudley, ta không nghĩ chuyện đó quan trọng đối với một đám phù thủy lười nhác vô công –”
“Dượng không hiểu sao?” Harry hét lên. “Chúng sẽ tra tấn và giết dượng như chúng đã làm với ba mẹ con!”
“Ba,” Dudley nói bằng một giọng rất to “Ba, con sẽ đi với mấy người của Hội này”
“Dudley” Harry nói,“lần đầu tiên trong đời mày nói được một điều ra hồn đó”
Nó biết đã chiến thắng trong cuộc tranh luận này. Nếu Dudley sợ hãi đến nỗi đã chịu nhận sự trợ giúp của Hội, cha mẹ nó sẽ chấp nhận đi theo nó. Không phải nghi ngờ gì về việc họ hoàn toàn không mong muốn bị chia cắt với Duddy mỏng manh yêu quý. Harry liếc nhìn cái đồng hồ quả lắc đặt trên bệ lò sưởi.
“Họ sẽ đến đây trong khoảng năm phút nữa,” Harry nói, và nó rời phòng sau khi nghe một người của nhà Dursley trả lời. Cảnh chia tay – có lẽ là mãi mãi – khỏi dì dượng và người em họ là một điều nó đã nghĩ về như một niềm vui và thích thú, nhưng dường như có một điều gì đó lúng túng ở trong bầu không khí lúc này. Bạn sẽ nói gì với những người kia trong thời điểm kết thúc của mười sáu năm ghét bỏ nhau?
Quay trở về phòng ngủ, Harry thẩn thơ với cái ba lô đựng đồ, rồi lại đẩy vài hạt thức ăn qua nan lồng cho Hedwig. Mấy hạt thức ăn rơi thịch xuống nền vì con cú tảng lờ chúng.
“Chúng ta sắp sửa rời đi, rất nhanh thôi,” Harry nói. “Và sau đấy mày sẽ được phép bay lượn tự do lần nữa.”
Chuông cửa vang lên. Hơi chần chừ, Harry đi ra khỏi phòng và xuống tầng dưới. Nó không hy vọng Hestia và Dedalus có thể tự họ dàn xếp ổn thoả với gia đình nhà Dursley.
“Harry Potter!” một giọng vui vẻ cao vút vang lên khi Harry mở cửa ra; một người đàn ông nhỏ bé trong bộ đồ màu hoa cà cúi đầu thật thấp chào nó, “Thật là một vinh hạnh!”
“Cảm ơn ông, Dedalus,” Harry cười ngượng ngùng khi nhìn thấy mái tóc đen của Hestia. “Thật tốt khi có hai người giúp đỡ việc này… Họ đang ở trong nhà, giượng, dì và đứa em họ của cháu…”
“Chúc một ngày tốt lành, họ hàng của Harry Potter.” Dedalus vui vẻ nói và sải bước vào phòng khách. Nhà Dursley không có vẻ gì vui vẻ khi được gọi như vậy. Harry nửa trông chờ một sự đổi ý nữa. Dudley rụt sát vào mẹ nó khi nhìn thấy hai vị phù thủy.
“Ta thấy mấy người đã soạn sửa sẵn sàng xong rồi. Quá tuyệt vời! Kế hoạch, như Harry đã nói với mấy người, khá là đơn giản,” Dedalus nói, kéo cái đồng hồ quả quýt ra khỏi túi áo gi-lê và xem xét nó. “Chúng ta nên rời khỏi đây trước Harry. Đề phòng nguy hiểm của việc sử dụng pháp thuật trong nhà của mấy người – Harry vẫn là phù thuỷ tuổi vị thành niên và điều này có thể cho Bộ Pháp Thuật một lý do để bắt giam cậu ta – chúng ta sẽ lái xe, xem nào, mười dặm trước khi chúng ta Độn thổ tới một vị trí bí mật an toàn mà chúng tôi đã chọn ra cho các vị. Ông biết lái xe chứ, tôi nghĩ thế?” Ông hỏi giượng Vernon một cách lịch sự.
“Biết lái -? Dĩ nhiên là tôi quá biết rõ phải lái xe thế nào!” giượng Vernon lắp bắp.
“Ông thật thông minh, thật thông minh. Riêng tôi thì hoàn toàn không thể hiểu nổi mấy cái nút bấm này nọ,” Dedalus nói. Lão đang có ấn tượng là mình đang phỉnh nịnh được dượng Vernon, người rõ ràng đang dần mất tin tưởng vào kế hoạch này theo mỗi từ mà Dedalus thốt ra.
“Thậm chí không biết lái xe,” dượng lầm bầm, bộ ria mép rúng động bực tức, nhưng may mắn là cả Dedalus và Hetia đều có vẻ không nghe thấy lời dượng.
“Cậu, Harry,” Dedalus tiếp tục nói “sẽ chờ người bảo vệ của cậu ở đây. Có một số thay đổi trong kế hoạch-”
“Ý bác là gì?” Harry lập tức hỏi. “Con tưởng thầy Mắt Điên sẽ tới và đưa con đi bằng Độn Thổ Quá Giang?”
“Không làm vậy được,” Dedalus trả lời ngắn gọn “Mắt điên sẽ giải thích sau”
Gia đình Dursley, những người từ lũ nãy tới giờ đang theo dõi cuộc đối thoại mà hoàn toàn không hiểu gì cả, bị nhảy dựng lên khi một giọng nói chói ta rít lên “Nhanh lên!”.Harry nhìn quanh trước khi nhận giọng nói phát ra từ cái đồng hồ bỏ túi của Dedalus.
“Đúng vậy, đang trong một kế hoạch chặt chẽ mà,” Dedalus nói, gật đầu với cái đồng hồ, và nhét nó vào lại trong túi áo Gilê. “Bọn ta đang cố gắng xác định thời gian lúc con rời khỏi gia đình cùng với việc Độn thổ gia đình của con, vậy nên bùa yếm bảo vệ sẽ bị phá vỡ vào khoảnh khắc mọi người đều hướng về địa điểm an toàn.” Lão quay về phía gia đình Dursley “Vậy, chúng ta đã chuẩn bị đồ đạc và sẵn sàng đi chưa?”
Không có ai trong họ trả lời lão. Dượng Vernon còn quá hoảng sợ nhìn vào vật cồm cộm ở trong túi áo Dedalus.
“Dedalus, có lẽ chúng ta nên chờ ở ngoài trong phòng lớn,” Hetia thì thầm. Cô nghĩ 2 người họ thật thiếu tế nhị khi hiện diện trong căn phòng trong lúc người nhà Dursley và Harry trao đổi với nhau những lời chào tạm biệt đầy tình yêu và, dám lắm, nước mắt.
“Không cần đâu ạ,” Harry nói nhỏ, nhưng dượng Vernon làm bất kì sự giải thích nào cũng thành không cần thiết khi lớn giọng.
“Vậy thì chào tạm biệt nhé, chàng trai.”
Ông đưa tay lên trước để bắt tay nó, nhưng có vẻ không chịu nổi chuyện đó, ông nắm chặt bàn tay lại, ngập ngừng rút về.
“Sẵn sàng chưa, bé Duddy?” dì Petunia rối rít xem xét lại cái khóa của giỏ xách để tránh phải nhìn vào Harry.
Dudley không trả lời mà đứng đó với cái miệng mấp máy, gợi Harry nhớ tới một chút về gã khổng lồ, tên Grawp.
“Vậy đi nào,” Dượng vernon nói.
Dượng ra gần tới cửa phòng khách thì Dudley lầm bầm, “Con không hiểu.”
“Con không hiểu cái gì con yêu?” dì Petunia hỏi cậu quý tử.
Dudley đưa bàn tay to bự như giò lợn lên chỉ vào Harry.
“Tại sao nó không đi với chúng ta?”
Dì và dượng đứng sững người nhìn chằm chằm con trai họ như nó mới vừa thổ lộ mơ ước của nó là trở thành một diễn viên múa balê.
“Cái gì?” Dượng vernon nói to.
“Tại sao nó không cùng đi luôn?” Dudley hỏi.
“À, bởi vì — nó không muốn,” dượng Vernon nói, quay lại nhìn Harry và thêm vào “Mày không muốn, đúng không?”
“Không hề,” Harry nói.
“Vậy đó,” dượng nói với Dudley “Bây giờ thì nhanh lên, chúng ta phải đi.”
Dượng diễu ra khỏi phòng. Họ nghe tiếng cửa trước mở, nhưng Dudley không nhúc nhích, và sau vài bước thì dì Pentunia cũng dừng lại.
“
Trang:
[<] 1,
8,
9,[10],
11,
12,
72 [>]Đến trang (tối đa 72):