Nhưng cái hình thù màu đen đó vẫn không nhúc nhích.
“Ai đó? Có phải Potter không? Harry Potter à?”
Harry không nhận ra tiếng nói của người đó. Sau đó, tiếng người phụ nữ vang lên. “Bọn họ bị tai nạn! Anh Ted! Họ bị rơi xuống vườn!”
Đầu óc Harry vẫn đang quay cuồng.
“Bác Hagrid,” nó lặp lại một cách ngu ngốc, và gục xuống trên đầu gối của mình.
Điều tiếp theo mà nó biết, nó đang nằm trên một thứ cảm giác êm ái dễ chịu, có cái gì đấy như đang thiêu đốt cháy bỏng ở sương xườn và cánh tay phải của nó. Chiếc răng bị gãy đã được mọc lại. Vết thẹo trên trán vẫn cứ nhức nhối.
“Bác Hagrid!”
Nó mở mắt, và thấy mình đang nằm trên một cái ghế sofa trong một căn phòng khách xa lạ đầy ánh đèn. Gần đấy là cái balô của nó nằm trên sàn, ướt đẫm và bám đầy bùn. Một người đàn ông tóc vàng với cái bụng bệ vệ đang nhìn Harry một cách lo lắng.
“Hagrid sẽ ổn thôi, cậu bé,” người đàn ông nói, “vợ ta đang chăm sóc cho ông ấy. Cháu cảm thấy thế nào? Còn gì không ổn không? Ta đã gắn lại lại xương sườn, tay và răng cho cháu. Ta là Ted, Ted Tonks – cha của Dora.”
Harry đứng dậy khá nhanh.Ánh sáng chiếu vào mắt làm nó mệt mỏi và choáng váng.
“Voldemort–”
“Hãy thoải mái đi,” ông Ted Tonks nói, đặt tay lên vai Harry và đẩy nó nằm xuống nhẹ nhàng. “Cháu vừa trải qua một vụ va chạm khủng khiếp. Chuyện gì đã xảy ra vậy? Cái xe bị trục trặc à? Hay anh Arthur Weasley đã quá lạm dụng vào những đồ vật kỳ dị của dân Muggle?”
“Không!” Harry nói, khi cái thẹo của nó cứ nở ra co lại như một vết thương hở. “Tử Thần Thực Tử, rất nhiều tên- bọn cháu bị truy đuổi-”
“Tử Thần Thực Tử?” Ông Ted vội ngắt lời. “Cháu nói về Tử Thần Thực Tử là có ý gì? Ta nghĩ rằng chúng không biết cháu sẽ di chuyển tối nay, ta nghĩ -”
“Bọn chúng biết,” Harry nói.
Ông Ted Tonks nhìn lên trần nhà như thể ông có thể nhìn xuyên qua bầu trời. “Ồ, chúng ta đã được ếm bùa bảo vệ quanh đây, phải không? Chúng không thể vào đây trong phạm vi một trăm trượng từ bất kỳ hướng nào.”
Giờ Harry đã hiểu tại sao Voldemort phải biến mất; đó là lúc chiếc mô tô bay vượt qua hàng rào bùa chú của Hội. Nó chỉ hy vọng những bùa chú ấy vẫn phát huy tác dụng: Nó có thể tưởng tượng thấy Voldemort, cách nơi họ nói chuyện gần một trăm mét, cố tìm cách để lọt vào một nơi mà Harry hình dung giống như một quả bong bóng trong suốt khổng lồ.
Nó nhấc người khỏi cái ghế sofa; nó cần phải chính mắt nhìn thấy lão Hagrid, có như thế nó mới tin là lão còn sống. Harry chỉ vừa đứng lên, thì cánh cửa đã mở, lão Hagrid bệ vệ bước vào, mặt đầy bùn và máu, đi khập khiễng, nhưng kỳ diệu là bác vẫn sống sót.
“Harry!”
Lách qua qua hai cái bàn được chạm trổ tinh vi và một cây tỏi rừng, lão bước tới phía trước hai bước và ôm hôn Harry chặt đến nỗi gần như làm gãy cái xương sườn vừa được gắn lại của nó. “Lạy Chúa, Harry, làm thế nào con ra khỏi đó được? Bác đã nghĩ chúng ta đều là những kẻ thua cuộc.”
“Vâng, con cũng thế.Con cũng không thể tin -”
Harry chợt sững lại. Nó vừa nhận ra người phụ nữ bước vào phòng sau lão Hagrid.
“Mi!” Nó thét lên, thọc mạnh tay vào túi, nhưng túi của nó trống rỗng.
“Đũa của cháu ở đây, cậu bé,” ông Ted nói, đặt nó vào tay Harry. “Nó nằm bên phải cháu, nên ta đã nhặt nó lên… Và người cháu vừa hét vào mặt là vợ ta đấy…”
“Ồ, cháu – cháu xin lỗi.”
Người phụ nữ đi vào phòng, bà Tonks giống người chị Bellatrix một cách lạ lùng: Tóc bà cũng màu nâu, nhưng đôi mắt thì to hơn và thân thiện hơn. Tuy nhiên, bà có vẻ hơi kiêu căng sau thái độ chào đón của Harry.
“Chuyện gì đã xảy ra với con gái của ta?” Bà hỏi. “Lão Hagrid nói là mấy người bị phục kích; Nymphadora giờ ở đâu?”
“Cháu không biết.” Harry nói. “Cháu không biết chuyện gì đã xảy ra với những người khác.”
Bà và ông Ted quay sang nhìn nhau. Một cảm giác trộn lẫn giữa sợ hãi và tội lỗi dâng trào trong Harry khi thấy thái độ của họ. Nếu bất kỳ ai chết, thì đó là lỗi của nó, tất cả là lỗi của nó. Nó đã đồng ý với kế hoạch, đưa cho mọi người tóc của nó…
“Khoá Cảng.” Nó nói, bất chợt nhớ ra. “Chúng ta phải quay về trang trại Hang sóc và tìm ra – sau đó cháu mới có thể gửi lời cho hai bác, hoặc – hoặc cô Tonks sẽ làm vậy, một khi cô ấy -”
“Dora sẽ ổn thôi, Dromeda à,” ông Ted nói. “Nó biết phải làm gì mà, nó đã tham gia nhiều trận với các Thần Sáng. Cái Khoá Cảng đang ở đây!” Ông thêm vào. “Nó sẽ rời khỏi đây trong vòng ba phút nữa, nếu mấy người muốn đi.”
“Vâng, chúng cháu sẽ đi sẽ đi,” Harry nói, nó khoác ba lô lên vai. “Cháu -”
Nó nhìn vào bà Tonks, muốn xin lỗi bà về cái cảm giác sợ hãi mà nó gây ra khi gặp bà, nó cảm thấy mình phải có trách nhiệm, nhưng nó cảm thấy mọi từ ngữ lúc này đều thật trống rỗng và giả tạo.
“Cháu sẽ nói với cô Tonks – cô Dora – gửi lời khi cô ấy… Cám ơn vì đã cứu bọn cháu, cảm ơn hai người về tất cả, cháu -”
Nó thấy dễ chịu khi rời khỏi căn phòng và đi theo ông Ted qua một hành lang ngắn và đi vào phòng ngủ. Lão Hagrid đi sau họ, ông loay hoay cúi thấp người để tránh va đầu vào vào xà nhà.
“Hãy đi đi, cháu bé. Đấy là Khoá cảng.”
Ông Tonks chỉ vào một cái bàn chải nhỏ màu bạc đang nằm trên chiếc khăn trải bàn.
“Cháu cám ơn!” Harry nói, rướn ngón tay về phía trước, sẵn sàng rời đi.
“Chờ một lát!” Lão Hagrid nói, nhìn quanh. “Harry, Hedwig đâu rồi?”
“Nó… nó bị trúng…” Harry nói.
Nhiều điều hiện ra trong đầu nó: Nó thấy xấu hổ vì những giọt nước mắt chảy ra từ đôi mắt nó. Con cú đã từng là sinh vật duy nhất bầu bạn với nó, là kết nối duy nhất giữa nó và thế giới phép thuật mỗi lần nó buộc phải quay về nhà Dursley.
Lão Hagrid chìa bàn tay to tướng ra, vỗ vỗ lên vai nó một cách thông cảm.
“Không sao đâu,” Lão Hagrid nói cộc lốc. “Không sao đâu. Nó đã có một cuộc sống dài và tuyệt vời…”
“Hagrid!” Ông Ted cảnh báo, khi cái bàn chải phát lên ánh sáng màu xanh dương, và lão Hagrid chỉ kịp chạm ngón trỏ vào vừa kịp lúc.
Vớt một cú giật mạnh chấn động cả cơ thể như thể một cái móc và một sợi dây vô hình kéo nó về phía trước, Harry bị đẩy vào hư không, quay tròn một cách không kiểm soát, ngón tay của nó d
Trang:
[<] 1,
15,
16,[17],
18,
19,
72 [>]Đến trang (tối đa 72):