pacman, rainbows, and roller s
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ng để điều đó xảy ra!”

Thầy Lupin khiến Harry cảm thấy mình thật ngu ngốc, nhưng có điều gì đó ở bên trong nó như vẫn muốn kháng cự lại.

“Con sẽ không làm nổ tung những người đứng trên con đường con đang đi chỉ vì họ đứng đó!” Harry nói. “Đó là việc mà Voldemort làm!”

Thầy Lupin không nói gì bắt bẻ lại: Cuối cùng cũng thành công trong việc ép thân mình chui qua được cái cửa, lão Hagrid lảo đảo tiến tới một cái ghế và ngồi xuống; nó gãy ngay lập tức. Lờ đi cái cảm giác muốn chửi thề trộn lẫn xin lỗi, Harry hỏi thầy Lupin lần nữa.

“Anh George sẽ ổn chứ ạ?”

Tất cả sự giận dữ của thầy Lupin với Harry dường như đã tan biến sau câu hỏi đó.

“Thầy nghĩ vậy, mặc dù không có cách nào có thể phục hồi lại cái tai, nhất là khi nó đã bị nguyền rủa -”

Có tiếng va chạm từ bên ngoài vọng vào. Thầy Lupin lao về phía cửa sau; Harry nhảy qua chân lão Hagrid và lao về phía sân nhà.

Hai hình người hiện ra ở phía nhà kho, và khi Harry chạy lại, nó nhận ra đó là Hermione, giờ đã trở lại hình dạng bình thường, và chú Kingsley, cả hai đều đang nắm lấy giá treo quần áo. Hermione ngã ngay vao Harry, nhưng chú Kingsley không tỏ vẻ gì là vui mừng khi nhìn thấy họ. Qua vai của Hermione, Harry thấy chú giơ đũa phép lên và chỉ vào ngực thầy Lupin.

“Câu cuối cùng mà cụ Albus Dumbledore nói với hai chúng ta?”

“Harry là hy vọng tốt nhất của chúng ta. Hãy tin thằng bé!” Thầy Lupin từ tốn đáp lại.

Chú Kingsley quay đũa phép về phía Harry nhưng thầy Lupin nói. “Đúng là thằng bé đấy. Tôi đã kiểm tra rồi!”

“Được rồi, được rồi!” Chú Kingsley nói, cất đũa phép vào áo choàng, “Nhưng ai đó đã phản bội chúng ta! Bọn chúng biết, bọn chúng biết là tối nay!”

“Có vẻ như vậy!” Thầy Lupin trả lời. “Nhưng có vẻ chúng không nhận ra rằng sẽ có bảy Harry.”

“Một sự an ủi nhỏ đây!” Chú Kingsley gầm gừ. “Vậy những ai đã trở lại?”

“Chỉ có Harry, lão Hagrid, George, và tôi.”

Hermione cố giấu một tiếng rên nhẹ lên sau bàn tay của mình.

“Vậy chuyện gì đã xảy ra với hai người?” Thầy Lupin hỏi chú Kingsley.

“Bị năm tên đuổi theo, đã làm bị thương hai tên và suýt giết chết một tên.,” chú Kingsley tiếp tục. “Và chúng tôi cũng thấy Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy, hắn tham gia cuộc đuổi bắt được nửa đường nhưng biến mất khá nhanh sau đó. Anh Remus, hắn có thể -”

“Bay!” Harry tiếp tục. “Con đã thấy hắn, hắn đuổi theo bác Hagrid và con!”

“Vậy đó là lý do hắn đã bỏ đi, để đuổi theo thằng bé à!” Chú Kingsley nói. “Nhưng tôi vẫn không hiểu tại sao hắn lại biến mất. Điều gì đã khiến hắn thay đổi mục tiêu vậy?”

“Harry đối xử một cách hơi tốt bụng với Stan Shunpike!” Thầy Lupin nói.

“Stan?” Hermione lặp lại. “Con tưởng anh ta đang ở ngục Azkaban?”

Chú Kingsley nở một nụ cười buồn.

“Hermione, đó chắc chắn là một vụ vượt ngục lớn mà Bộ Pháp thuật cố gắng ỉm đi. Cái mũ trùm đầu của Travers đã bay đi khi tôi ném lời nguyền vào hắn, chắc chắn hắn ở dưới cái mũ đó. Nhưng chuyện gì đã xảy ra với anh vậy, Remus? George đâu?”

“Cậu bị mất một tai rồi,” Thầy Lupin đáp.

“Mất một –” Hermione nói lanh lảnh.

“Tác phẩm của Snape đấy!” Thầy Lupin nói.

“Snape?” Harry hét lên. “Thầy không nói –”

“Hắn đã rơi mất mũ trùm đầu trong lúc truy đuổi. Lời nguyền Cắt sâu mãi mãi luôn luôn là lời nguyền đặc trưng của Snape. Tôi ước gì có thể trả đũa hắn, nhưng tất cả những gì tôi làm được là cố giữ George trên cái chổi sau khi nó bị thương, nó bị mất quá nhiều máu!”

Sự im lặng trùm lên bốn người khi họ cùng ngước trời. Không có dấu hiệu gì chuyển động; những vì sao sáng đều đặn, không nhấp nháy, không hề có dấu hiệu của những người đang bay. Ron đang ở đâu? Fred và ông Weasley nữa? Còn cả Bill, Fleur, cô Tonks, Mắt-Điên, và Mundungus?

“Harry, hãy vào giúp một tay!” Giọng lão Hagrid khàn khàn vang ra từ phía cánh cửa, nơi lão lại bị mắc kẹt lần nữa. Phấn khởi vì có việc để làm, Harry cho phép mình tự do, đi qua cái bếp trống rỗng và quay trở lại phòng khách, nơi mà bà Weasley và Ginny đang chăm sóc George. Bà Weasley đã cầm được máu, và bằng ánh sáng từ những chiếc đèn, Harry thấy một cái lỗ to, nơi đã từng là tai của George.

“Anh ấy thế nào rồi ạ?”

Bà Weasley nhìn quanh và nói. “Bác không thể làm nó mọc lại, không thể khi nó bị cắt ra bởi phép thuật Hắc ám. Nhưng như thế này là vẫn chưa quá tệ… Thằng bé vẫn sống!”

“Vâng ạ,” Harry nói. “Ơn trời.”

“Anh có thấy ai khác ở ngoài sân không?” Ginny hỏi.

“Hermione và chú Kingsley!” Harry đáp.

“Cảm ơn trời,” Ginny thì thầm. Họ nhìn nhau; Harry muốn ôm lấy cô bé, nắm chặt lấy cô; nó thậm chí còn chẳng quan tâm nhiều rằng bà Weasley ở đó, nhưng trước khi nó kịp hành động nông nổi, có một tiếng loảng xoảng ầm ĩ từ nhà bếp.

“Kingsley,tôi sẽ cho cậu thấy tôi là ai ngay sau khi tôi được gặp con trai tôi, giờ nếu khôn hồn thì hãy tránh ra.”

Harry chưa bao giờ nghe ông Weasley hét lên như thế trước đây. Ông lao xổ vào phòng khách,cái đầu hói bóng lưỡng mồ hôi, gọng kính lệch đi, Fred ở ngay sau ông, trông cả hai người tái nhợt nhưng không bị thương.

“Athur!” Bà Weasley nức nở “Ôi, tạ ơn trời!”

“Nó sao rồi?”

Ông Weasley khụy chân bên cạnh George. Lần đầu tiên kể từ khi nó biết anh, Fred trông như bị á khẩu. Anh nhìn chăm chăm vào lưng của chiếc ghế sô pha chỗ người anh em song sinh bị thương của mình cứ như thể là anh không thể tin vào những gì mình đang thấy.

Hình như bị đánh thức bởi tiếng ồn từ cuộc viếng thăm của cha và Fred, George cựa mình.

“Con thấy sao hả George?” Bà Weasley thì thầm.

Ngón tay của George dò dẫm một bên đầu của cậu.

“Tuyệt như thánh,” George thì thầm.

“Có gì không ổn với nó thế?” Fred càu nhàu, trông khiếp đảm .”Đầu óc nó có bị ảnh hưởng không?”

“Tuyệt như thánh” George nhắc lại, mở mắt và nhìn lên người anh của mình “Mày thấy đấy… tao giờ là một vị thánh. Có một cái lỗ Fred ạ, hiểu không?”

(Chỗ này cần giải nghĩa 1 tí: cô JK đã chơi chữ. Holy(thánh thần) và Holey(có lỗ) đều phát âm là [ `Houli ] và George dù bị thương nhưng vẫn hài hước. Mất một tai và trông như có 1 cái lỗ trên đầu(holey)[khiếp] nhưng lại nhận rằng mình là thánh thi

Trang: [<] 1,17,18,[19],20,21,72 [>]
Đến trang (tối đa 72):