à Weasley trở lại trang trại Hang sóc, mọi người cùng vào phòng khách, nơi Fred và George đang cười đùa với nhau.
“Có chuyện gì không ổn à?” Fred nói, nhìn lướt qua mặt mọi người khi họ vào phòng, “Có chuyện gì? Ai đã–?”
“Mắt điên,” bà Weasley nói, “Chết.”
Nụ cười toe toét của cặp song sinh chuyển thành nét ngạc nhiên bất ngờ. Không ai biết phải làm gì. Cô Tonks khóc âm thầm vào một cái khăn tay: Cô rất gần gũi với thầy Mắt Điên, Harry biết thế, một trong những người ông quý mến và là người mà ông đỡ đầu ở bộ pháp thuật. Hagrid, ngồi trên sàn, ở một góc nhà , nơi bác có nhiều không gian nhất, đang chấm mắt mình với một cái khăn tay to như cái khăn trải bàn.
Bill đi về phía cái tủ bếp, lôi ra một chai Whisky Lửa và vài cái ly.
“Này,” anh nói và với một cái vẫy đũa, 12 ly rượu đầy vụt ngang căn phòng, đến với mỗi người, anh nâng cái ly thứ 13 lên, “Vì Mắt Điên.”
“Vì Mắt Điên,” mọi người đồng thanh và uống.
“Vì Mắt Điên” Bác Hagrid nhắc lại, hơi chậm với một tiếng nấc. Whisky Lửa làm cổ họng Harry khan đi. Dường như nó đốt cháy cảm xúc trong Harry, xua đi tình trạng đờ đẫn, cảm giác mơ hồ và thiêu đốt nó với thứ gì đó tựa hồ lòng dũng cảm.
“Vậy là Mundungus đã độn thổ?” Thầy Lupin nói, uống cạn cái ly chỉ với một hớp.
Bầu không khí thay đổi lập tức. Nhìn thầy thầy Lupin căng thẳng, mọi người vừa muốn thầy tiếp lục nói lại vừa sợ những điều mà mình sẽ phải nghe thấy.
“Cháu biết chính xác chú muốn nói đến cái gì,” Bill nói, “Và cháu cũng phân vân như thế trên đường về đây, bởi vì có vẻ như chúng đợi chúng ta , phải không? Nhưng Mundungus không thể phản lại chúng ta. Chúng không biết về việc có đến 7 Harry, Điều đó đã làm chúng bối rối vào khoảnh khắc mà chúng ta xuất hiện và trong trường hợp mà mọi người quên,chính Mundungus đã đề xuất cái mẹo này. Tại sao ông ta không nói cho chúng về việc điểm trọng yếu này? Cháu nghĩ là Mundungus-phân đã sợ hãi ,chỉ đơn giản thế thôi. Ông ta không muốn đi đầu nhưng Mắt Điên đã bắt ông ta làm thế và Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy tiến thẳng về phía họ. Thế cũng đủ làm bất kì ai vãi mật. ”
“ Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy đã hành động đúng như chú Mắt Điên muốn,” cô Tonks sụt sịt. “Chú Mắt Điên bảo là hắn mong Harry đi cùng Thần sáng mạnh mẽ, già dặn nhất và khi phát hiện ra Mundungus , hắn chuyển sang chú Kingsley…”
“Ừ thế thì mọi ziệc điều ổn.” Fleur chen vào “Nhưng ó vẫn không giải thích ại sao húng biết chúng ta đưa Arry đi tối nay phải không? Phải có ai đó bất cẩn, một ai đó để lộ kế hoạch cho người ngoài.nó là sự giải thích duy nhất vì sao bọn chúng biết ngày giờ nhưng không biết cả kế hoạch.”
Cô nhìn quanh dòng nước mắt vẫn chảy trên khuôn mặt xinh xắn, chờ đợi người nào đấy đứng lên phản đối. Không ai cả. Tiếng động phá tan sự im lặng chỉ là tiếng nấc của bác Hagrid từ sau chiếc khăn tay. Harry liếc nhìn bác Hagrid, người đã mạo hiểm cả mạng sống để cứu nó - Bác Hagrid, người mà nó yêu mến, người mà nó tin tưởng, người mà đã một lần bị lừa, trao cho Voldermort thông tin chủ chốt trong một vụ trao đổi trứng rồng..
“Không,” Harry nói lớn, và mọi người nhìn nó ngạc nhiên: Whisky Lửa dường như làm giọng nói của nó dõng dạc lên. “Ý cháu là… nếu có ai đó làm sai,” Harry nói tiếp, “và để lộ điều gì, thì cháu biết rằng người đó không cố ý. Đó không phải lỗi của ai cả,” nó lặp lại, vẫn với cái giọng to hơn nó thường nói một chút. “Chúng ta phải tin lẫn nhau. Cháu tin tưởng mọi người. Cháu chẳng nghĩ bất kì ai trong chỗ này có thể bán cháu cho Voldermort.”
Càng im lặng hơn sau khi nó nói. Tất cả đều nhìn nó; Harry lại cảm thấy nóng , nó uống thêm Whisky lửa chỉ để cho có việc mà làm. Khi uống, nó nghĩ về thầy Mắt Điên. Thầy Mắt Điên luôn bất đồng với quan điểm luôn tin tưởng và một ai đó của cụ Dumbledore.
“Nói hay lắm, Harry,” Fred thình lình nói.
“Ừ hai hai,” George nói với một cái liếc nửa mắt về phía Fred, khóe miệng của họ nhếch lên.
Thầy Lupin diễn tả một bộ mặt kì lạ khi thầy nhìn Harry. Cái nhìn đấy gần như là thương hại.
“Thầy nghĩ con là hai thằng ngốc à?” Harry gặng hỏi.
“Không, thầy nghĩ là con rất giống James” thầy Lupin đáp “Anh ấy cho rằng sẽ là vô cùng nhục nhã nếu nghi ngờ bạn bè của mình.”
Harry biết thầy Lupin đang đề cập đến điều gì: rằng cha của nó đã bị phản bội bởi bạn của ông - Peter Pettigrew. Nó thấy giận dữ một cách vô cớ. Nó muốn tranh cãi nhưng thầy Lupin đã quay đi, đặt cái ly của ông xuống một góc bàn và bảo Bill, “Có việc để làm đấy. Chú có thể hỏi Kingsley xem-”
“Không,” Bill đáp ngay, “Cháu sẽ làm, cháu sẽ đi.”
“Anh định đi đâu?” cô Tonks và Fleur đồng thanh.
“Thi thể của thầy Mắt Điên,” thầy Lupin đáp. “Chúng ta phải tìm lại nó chứ”.
“Không phải –” Bà Weasley chen vào, nhìn Bill cầu khẩn.
“Khoan đã?” Bill nói “Không phải mẹ muốn bọn Tử thần thực tử cướp ông ấy đi đấy chứ?”
Không ai nói gì. Thầy Lupin và Bill chào tạm biệt và ra đi.
Những người khác ngồi phịch xuống ghế tất cả, trừ Harry, nó vẫn đứng. Sự bất ngờ và toàn vẹn của cái chết đến với họ gần như là ngay lập tức.
“Cháu cũng phải đi,” Harry nói.
Mười đôi mắt hoảng hốt nhìn nó.
“Đừng ngốc thế Harry,” bà Weasley nói “Cháu đang nói về cái gì thế hả?”
“Cháu không thể ở đây được.”
Nó xoa trán; trán nó lại có cảm giác kiến cắn. hơn một năm rồi nó chưa bị đau như thế này.
“Tất cả mọi người sẽ gặp nguy hiểm khi cháu ở đây.Cháu không muốn -”
“Nhưng đừng có ngớ ngẩn!” bà Weasley nói “Mục đích của cả tối nay, chỉ là đưa cháu về đây an toàn, và tạ ơn trời nó đã xong rồi. Fleur cũng đã đồng ý là cưới ở đây thì hơn cưới ở Pháp, chúng ta đã sắp xếp mọi chuyện để có thể ở đây cùng nhau trông nom cháu -”
Bà không hiểu vấn đề; bà chỉ làm cho nó cảm thấy tồi tệ hơn, không khá lên chút nào.
“Nếu Voldermort tìm ra cháu ở đây -”
“Làm sao hắn có thể?” Bà Weasley hỏi. “Có cả tá chỗ mà cháu có thể đang ở bây giờ, Harry à,” bà Weasley nói. “Hắn chẳng có cách nào biết được cháu đang ở chỗ trú ẩn nào đâu.”
“Không phải là cháu đang lo lắng cho cháu!” Harry nói.
“Chúng ta biết thế.” bà Weasley nhẹ nhàng nói, “Như
Trang:
[<] 1,
19,
20,[21],
22,
23,
72 [>]Đến trang (tối đa 72):