t –Là-Ai-Đấy ở đâu chưa?”
“Chưa,” Harry thừa nhận.
“Tớ nghĩ Hermione đã và đang làm một vài nghiên cứu nhỏ,” Ron nói. “Cậu ấy bảo cậu ấy giữ riêng cho cậu khi cậu tới đây.”
Mọi người cùng ngồi xung quanh bàn ăn sáng; ông Weasley và Bill vừa rời khỏi nhà đi làm. Bà Weasley đã đi lên tầng để đánh thức Hermione và Ginny, còn Fleur vừa rời khỏi bàn ăn để vào nhà tắm.
“Sự giám sát sẽ không còn vào ngày ba mươi mốt,” Harry nói. “Điều này nghĩa là tớ chỉ phải ở đây bốn ngày. Sau đấy tớ có thể -“
“Năm, Harry à” Ron nói chắc nịch. “Chúng ta phải ở đây cho tới lễ cưới. Họ sẽ giết chúng ta nếu chúng ta bỏ lỡ nó.”
Harry hiểu rằng “họ” ở đây là Fleur và bà Weasley.
“Chỉ đơn thuần là thêm một ngày mà,” Ron nói khi thấy Harry có vẻ hơi đăm chiêu.
“Họ đâu có hiểu rằng việc này quan trọng như thế nào -?”
“Dĩ nhiên là họ không hiểu rồi,” Ron nói. “Họ không có một khái niệm gì về chuyện này. Nhân tiện về chuyện này, tớ muốn nói với cậu một điều.”
Ron liếc nhanh về phía cửa hướng ra sảnh để chắc chắn là bà Weasley chưa quay trở lại, rồi cậu cúi người lại gần Harry.
“Mẹ đang cố tách tớ và Hermione ra khỏi nhau. Chúng tớ bị bắt làm nhiều việc tách khỏi nhau. Bả sẽ cố tách cậu tiếp, vậy nên cậu chuẩn bị tinh thần đi nhé. Bố và thầy Lupin cũng đã dò hỏi về chuyện này, nhưng khi chúng tớ nói rằng cụ Dumbledore bảo cậu không được nói cho ai ngoài chúng tớ, họ từ bỏ ý định. Tuy nhiên điều này thì không đúng với mẹ. Bà ấy rất kiên định.”
Dự đoán của Ron trở thành sự thật chỉ sau vài giờ. Ngay trước bữa trưa, bà Weasley tách Harry khỏi những người khác bằng việc nhờ nó giúp tìm kiếm một cái tất đơn của nam mà bà nghĩ có thể đã rơi ra khỏi ba lô của nó. Rồi khi bà cùng nó ở trong cái phòng rửa bát nhỏ hẹp, bà bắt đầu nói.
“Ron và Hermione có vẻ như đang nghĩ về chuyện ba đứa sẽ bỏ học ở Hogwarts,” Bà bắt đầu bằng một giọng nhẹ nhàng và thân mật.
“Dạ,” Harry nói. “Ừm, vâng ạ. Chúng con sẽ làm thế.”
Chiếc máy giặt đồ rung rung ở phía trong góc, đang vắt một thứ đồ trông như chiếc áo vest của bà Weasley.
“Ta có thể hỏi con tại sao các con lại bỏ học được chứ?” bà Weasley hỏi.
“Dạ, là do cụ Dumbledore đã để lại cho con… việc phải làm,” Harry lí nhí nói. “Ron và Hermion biết về chuyện này, và họ cũng muốn đi cùng với con.”
“Thế ‘việc phải làm’ là những gì thế?”
“Con xin lỗi, con không thể -”
“Thực lòng mà nói, ta nghĩ Arthur và ta có quyền được biết, và ta chắc chắn rằng ông và bà Granger cũng sẽ đồng ý!” bà Weasley ngắt lời. Harry đã e sợ của sự tấn công bằng “những mối quan tâm của phụ huynh” này từ trước. Cậu ép mình nhìn thẳng vào mắt của bà, và để ý thấy đôi mắt của bà có cùng màu nâu như của Ginny. Nhưng việc này không có tác dụng gì.
“Cụ Dumbledore không muốn bất cứ ai khác biết, bác Weasley à. Cháu thực sự xin lỗi. Ron và Hermione không bắt buộc phải đi cùng, đấy là lựa chọn của các bạn ấy -”
“Ta không nghĩ rằng con cũng phải đi!” bà ngắt lời, không còn ra vẻ hiền hậu nữa. “Các con chỉ vừa đủ tuổi, tất cả mấy đứa tụi mày! Thật sự hoàn toàn vô nghĩa, nếu cụ Dumbledore cần công việc gì đó phải hoàn tất, cụ có toàn bộ Hội để ra lệnh cho! Harry, con thực sự đã hiểu nhầm ý của ông ấy. Có lẽ ông ấy đã nói với con về một điều gì đấy mà ông ấy muốn được hoàn thành, và con đã hiểu nó theo cách là ông ấy muốn con -”
“Con không hiểu nhầm ạ,” Harry nói dứt khoát. “Chắc chắn con phải làm.”
Nó đưa cho bà một cái tất đơn mà nó đã được yêu cầu tìm, cái tất với trang trí hoa văn với những cây hương bồ màu vàng.
“Và thứ này không phải của con. Con không ủng hộ đội Puddlemere United.”
“Ồ, dĩ nhiên là không,” bà Weasley bất ngờ đổi sang giọng nhẹ nhàng của bà. “Ta phải nhận ra điều đó chứ. Vậy thì, Harry à, khi mà chúng ta còn có con ở đây, con sẽ không phiền giúp tay cho việc chuẩn bị cho đám cưới của Bill và Fleur chứ? Vẫn có nhiều việc phải làm lắm.”
“Không – con – dĩ nhiên là không ạ,” Harry nói, hơi lúng túng vì bị chuyển chủ đề quá bất ngờ.
“Con thật là ngoan,” bà trả lời, rồi mỉm cười và rời khỏi phòng rửa bát.
Từ giây phút đó trở đi, bà Weasley luôn khiến cho Harry, Ron và Hermione bận bịu với những công việc chuẩn bị cho đám cưới khiến cho ba người không có thời gian để nghĩ ngợi. Sự giải thích thích cho hành động này theo Harry nghĩ lúc đầu là việc bà Weasley muốn sao nhãng mấy người khỏi những ý nghĩ về thầy Mắt-Điên, và những thảm kịch trong chuyến đi vừa rồi của họ. Tuy nhiên, sau hai ngày không ngừng nghỉ với những việc lau chùi dao kéo, chọn các màu sắc thích hợp, với băng rôn, hoa cỏ và đuổi những con yêu tinh ra khỏi vườn, cũng như giúp bà Weasley nấu những mẻ bánh canapé, Harry bắt đầu nghi ngờ bà làm vậy với lý do khác. Tất cả những công việc bà giao ra có vẻ như để giữ cho nó, Ron và Hermione tách ra khỏi những người kia; thậm chí nó chưa có cơ hội để nói chuyện với hai người một cách riêng tư kể từ đêm đầu tiên, kể từ khi nó cho họ về việc Voldemort tra tấn Ollivander.
“Em cho rằng mẹ nghĩ nếu bà có thể không cho mấy người gặp nhau và lên kế hoạch, bà sẽ có khả năng ngăn việc anh rời khỏi đây,” Ginny hạ giọng nói với Harry khi hai đứa dọn bàn cho bữa tối thứ ba của nó ở đây.
“Và bà ấy nghĩ là chuyện gì sẽ xảy ra sau đó?” Harry thì thầm. “Ai đó khác có thể giết Voldemort trong khi bà đang giữ bọn anh ở đây làm nhưng việc lặt vặt ư?”
Harry đã nói mà không suy nghĩ, khuôn mặt Ginny trở nên trắng bệch ra.
“Vậy… đó là sự thật?” cô bé hỏi. “Đó là việc mà mấy người đang cố để làm ư?”
“Anh – không – Anh chỉ đùa thôi,” Harry thoái thác.
Hai người nhìn vào nhau, và có điều gì đấy còn chấn động hơn thái độ sửng sốt lúc nãy của Ginny. Bỗng nhiên Harry nhận thấy rằng, đây là lần đầu tiên cậu và cô bé ở riêng với nhau kể từ những giây phút vội vàng ở trong những góc nhỏ của sân trường Hogwarts. Cậu chắc chắn rằng cô bé cũng nhớ về điều ấy. Và cả hai vội đứng dậy khi cánh cửa mở ra, ông Weasley, chú Kingsley cùng Billy đi vào.
Mọi người ở đây thường ăn tối cùng với những thành viên khác của Hội, bởi vì trang trại Hang Sóc giờ đã thay thế số mười hai, quảng trường Grimmauld với tư cách là trụ sở đ
Trang:
[<] 1,
21,
22,[23],
24,
25,
72 [>]Đến trang (tối đa 72):