Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
u não. Ông Weasley giải thích rằng, sau sự ra đi của cụ Dumbledore, vốn là Người Giữ Bí Mật của họ, mỗi người trong số họ mà được cụ Dumbledore chỉ điểm địa điểm ở quảng trường Grimmauld cũng trở thành một Người giữ Bí mật.

“Và vì có hai mươi người chúng ta, điều ấy thực sự làm giảm hiểu lực của bùa Trung Tín đi rất nhiều. Thêm hai mươi lần cơ hội cho những Tử Thần Thực Tử để tìm ra bí mật từ ai đó. Chúng ta không thể trông đợi nó được bảo vệ lâu hơn nữa.”

“Nhưng chắc chắn Snape sẽ nói với những tên Tử thần thực tử địa chỉ ấy rồi chứ ạ?” Harry hỏi.

“À ừ, Mắt-Điên đã yếm vài câu thần chú chống lại Snape trong trường hợp hắn ta quay trở lại nơi đấy lần nữa. Chúng ta hy vọng chúng sẽ đủ mạnh để giữ cho hắn ta ở ngoài và để bịt lưỡi hắn nếu hắn cố nói về địa điểm ấy, nhưng chúng ta không chắc chắn được. Thật quá liều lĩnh khi tiếp tục sử dụng một địa điểm làm đầu não trong khi sự bảo vệ của nó đã trở nên quá lỏng lẻo.”

Căn nhà bếp trở nên quá đông đúc tối ấy nên sử dụng dao và nĩa khá khó khăn. Harry bị nhét vào ngồi cạnh Ginny; có những điều khó nói ra đã lướt qua giữa hai người khiến Harry ước rằng họ được tách ra bởi vài người thì tốt hơn. Việc cố gắng hết mức để không chạm vào tay của cô bé khiến cho nó loay hoay mãi mới cắt được con gà trong đĩa của mình.

“Không tin mới gì về thầy Mắt-Điên hả anh?” Harry hỏi Bill.

“Không có gì cả,” Bill đáp lời.

Họ đã không thể tổ chức tang lễ cho thầy Moody vì Bill và thầy Lupin đã không thể tìm được thi thể của thầy. Thật quá khó để biết vị trí mà thầy có thể đã rơi xuống trong đêm tối và trong một trận chiến khốc liệt như thế.

“Tờ Nhật báo Tiên tri chưa viết một dòng nào về cái chết của thầy hay về việc tìm thi thể thầy,” Bill tiếp tục. “Nhưng điều ấy không có ý nghĩa lắm. Tờ báo ấy đang cố giữ yên lặng những ngày này.”

“Và họ vẫn chưa mở một phiên toà nào về việc sử dụng ma thuật chưa đủ tuổi mà cháu đã dung để trốn thoát khỏi những tên tử thần thực tử?” Harry nói với qua bàn với ông Weasley, và ông lắc đầu.

“Bởi vì họ biết cháu không có lựa chọn nào khác hay họ không muốn cháu nói với cả thế giới là Voldemort đã tấn công cháu?”

“Điều thứ hai, ta nghĩ vậy. Scrimgeour không muốn thừa nhận rằng Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy mạnh như thế nào, hay rằng việc Azkaban đang chứng kiến một loạt vụ vượt ngục.”

“Vâng đúng vậy, tại sao lại nói cho công luận biết sự thật?” Harry nói, nắm chặt cán dao khiến cho những vết sẹo mờ trên mu bàn tay phải của nó hiện ra trên làn da: Tôi không được nói dối.

“Không có ai trong Bộ pháp thuật chuẩn bị để chống lại hắn ta ư?” Ron hỏi một cách giận giữ.

“Dĩ nhiên Ron à, nhưng mọi người đang lo sợ,” ông Weasley từ tốn nói, “lo sợ rằng họ sẽ là người tiếp theo bị biến mất, rằng con cái họ sẽ là những người bị tấn công tiếp theo! Có nhiều tin đồn khó chịu xung quanh chuyện này; như ta là một người không tin vào việc giáo sư Muggle học ở Hogwarts đã từ chức. Bà ấy đã mất tích mấy tuần rồi. Trong khi đó Scrimgeour vẫn cứ bắt văn phòng của ông ta ngậm miệng; ta chỉ hy vọng ông ta đang có kế hoạch nào đấy.”

Mọi người ngừng lại khi bà Weasley biến ra những đĩa trống trên mặt bàn và phục vụ món mứt táo.

“Chúng ta phải quyết định xem cách em sẽ cải trang như thế nào, Harry à,” Fleur nói khi mọi người đã có món tráng miệng. “Cho lễ cưới,” cô nói thêm, trông hơi bối rối. “Dĩ nhiên rằng, không có ai trong các khách mời của chúng ta là Tử thần thực tử, nhưng chúng ta không đảm bảo việc họ sẽ không để điều gì đấy lộ ra ngoài sau khi họ đã uống sâm banh.”

Ở điểm này, Harry hiểu rằng cô vẫn nghi ngờ Hagrid.

“Đúng, một ý kiến chính xác,” bà Weasley nói vọng từ đầu bàn nơi bà ngồi, món tráng miệng dính vào mũi của bà, và lướt qua danh sách chi chít những việc mà bà đã viết vội lên một mảnh giấy. “Bây giờ, Ron, con đã dọn phòng chưa vậy?”

“Tại sao?” Ron kêu lên, đặt mạnh thìa xuống bàn và nhìn vào mẹ cậu. “Tại sao phòng của con lại phải được dọn dẹp? Harry và con thấy ổn với tình trạng hiện tại của nó mà!”

“Chúng ta đang chuẩn bị cho đám cưới của anh con ở đây trong vài ngày nữa, cậu trẻ ạ-”

“Và họ sẽ cưới ở trong phòng ngủ của con ư?” Ron bực mình nói. “Dĩ nhiên là không! Vậy tại sao trong tên của Merlin -”

“Đừng nói chuyện với mẹ kiểu ấy,” ông Weasley rắn giọng. “Và hãy làm như con được bảo đi.”

Ron cau có nhìn bố mẹ, rồi cậu nhặt thìa lên tống vào miệng mấy muỗng đầy mứt táo.

“Tớ có thể giúp, trong số đấy cũng có phần do tớ.” Harry nói với Ron, nhưng bà Weasley ngắt ngang lời của cậu.

“Không, Harry thân mến à, ta sẽ vui hơn nếu cháu giúp bác Arthur cho lũ gà ăn, và Hermione, ta rất cảm ơn nếu cháu dọn dẹp những tấm khăn trải giường cho quý ông và quý bà Delacour; cháu biết là họ sẽ đến đây vào mười một giờ sáng mai mà.”

Nhưng rốt cục, chỉ có một xíu việc để làm với những lũ gà. “Không cần, ờ, nói điều này với Molly đâu,” ông Weasley nói với Harry, ngăn cho nó không lại gần chuồng gà, “nhưng, ừm, Ted Tonks gửi cho ta những gì còn lại của chiếc xe máy của Sirius và, ờm, ta đã giấu chúng – nói đúng hơn là – giữ chúng ở đây. Những thứ thật tuyệt vời! Có một cái ống xả, như ta tin thì nó được gọi là một cái pin ấn tượng nhất, và sẽ là một cơ hội tuyệt để tìm hiểu sự hoạt động của cái phanh. Ta đang cố gắng để ghép chúng lại với nhau khi mà Molly không – ý ta là – khi ta có thời gian.”

Khi hai người quay trở lại nhà, bà Weasley không còn có mặt ở trong nhà, Harry vội chạy lên tầng vào phòng ngủ của Ron.

“Con đang làm, con đang -! Ồ, ra là bồ,” Ron nói thở phào nhẹ nhõm khi Harry vào phòng. Ron nằm ngửa lên giường, nơi duy nhất cậu ta chỉ vừa mới dọn dẹp. Căn phòng vẫn bừa bộn như là cả tuần vừa rồi; chỉ có một sự thay đổi là Hermione đang ngồi ở góc kia của căn phòng, với con mèo lông xù của cô bé, Crookshanks, cuộn ở dưới chân, và cô bé đang sắp xếp các cuốn sách thành những chồng lớn, trong đó có một vài cuốn Harry nhận ra là của mình.

“Chào Harry,” cô nói, Harry ngồi xuống cạnh cái giường cắm trại của nó.

“Và làm thế nào cậu thoát khỏi việc đấy thế?”

“À, mẹ của Ron quên rằng bà đã nhờ Ginny và tớ thay ga trải giường ngày hôm qua,” Hermione nói. Cô né

Trang: [<] 1,22,23,[24],25,26,72 [>]
Đến trang (tối đa 72):

Duck hunt