ớ hoàn toàn biết rõ điều gì có thể xảy ra nếu tớ đi cùng với cậu? Thực sự bọn tớ biết. Ron, hãy cho Harry xem điều cậu đã làm đi.”
“Không, tớ không muốn,” Ron nói.
“Đi nào, cậu ấy cần phải biết!”
“Ừm, được rồi! Harry, lại đây nào.”
Lần thứ hai, Ron thu tay khỏi Hermione và đi lộp cộp lên sàn.
“Nhanh lên nào.”
“Tại sao?” Harry hỏi, theo sau Ron ra khỏi căn phòng tới một cái cầu thang nhỏ.
“Descendo,” (Hạ xuống, ND), Ron thì thầm, chỉ đũa phép vào cái trần nhà. Một cái cửa sấp mở ngay trên đầu họ với một cái thang hạ xuống chân hai người. Một âm thanh kinh khủng, nửa đau khổ, nửa rên rỉ phát ra từ cái hố hình vuông, kèm theo một mùi khó chịu như mùi cống rãnh.
“Đó là con ma cà rồng của cậu, phải không?” Harry hỏi, dù cậu chưa bao giờ gặp sinh vật mà thỉnh thoảng phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm này.
“Ừ đúng rồi,” Ron nói, trèo lên cái thang. “Lên đây và xem qua nó nào.”
Harry theo sau Ron trèo vài bậc lên cái không gian nhỏ bé ở trên. Đầu và vai của cậu lọt vào căn phòng trước khi cậu nhìn thấy một sinh vật cuộn tròn cách cậu vài thước, đang ngủ trong bóng tối với cái miệng há rộng.
“Nhưng nó… nó trông… ma cà rông thường mặc pajamas à?”
“Không,” Ron nói. “Chúng cũng không thường có tóc đỏ hay nhiều mụn mủ như thế.”
Harry ngắm kỹ thứ đấy, trông khá là ghê tởm. Nó cũng ở kích cỡ và hình dạng người, khi mắt cậu quen dần với bóng tối, Harry nhận ra thứ nó đang mặc rõ ràng là một đôi pajamas cũ của Ron. Cậu thường nghĩ chắc chắn rằng ma cà rông thường khá nhầy nhụa và hói, hơn là lông lá rậm rạp và bao phủ với nhiều mụn phồng màu tím.
“Nó là tớ, thấy chưa?” Ron nói.
“Không,” Harry nói. “Tớ không thấy thế.”
“Tớ sẽ giải thích nó sau khi quay lại phòng của tớ, mùi này khiến tớ khó chịu quá,” Ron nói. Hai người trèo xuống thang và quay lại phòng của Ron, gặp Hermione vẫn đang sắp xếp các cuốn sách.
“Một khi chúng ta rời đi, con ma cà rồng sẽ đến sống ở đây trong phòng của tớ,” Ron nói. “Tớ nghĩ nó thực sự trông chờ điều đấy - ừm, khá là khó để nói, vì tất cả những gì nó có thể làm là gầm gừ và nhỏ dãi – nhưng nó gật đầu liên tục khi cậu nhắc tới nó. Dẫu sao, nó cũng sẽ là tớ với bệnh mụn phồng (Spattergroid – ND). Tốt, phải không?
Harry trông thực sự rất bối rối.
“Nó là thế mà!” Ron nói, thực sự làm Harry lúng túng khi mà không nắm bắt được mấu chốt của kế hoạch này. “Nghe này, khi chúng ta không đến trường Hogwarts nữa, mọi người sẽ nghĩ rằng Hermione và tớ sẽ đi cùng cậu, phải không? Điều đấy nghĩa là những tên Tử thần thực tử sẽ đến thẳng gia đình bọn tớ để xem liệu họ có thông tin về nơi chúng ta ở không.”
“Nhưng có vẻ như rằng tớ đã rời đi cùng bố và mẹ tớ; khi mà hàng loạt phù thuỷ gốc Muggle đang nói về việc đi trú ẩn vào lúc này,” Hermione nói.
“Chúng ta không thể ẩn giấu cả toàn bộ giá đình, nó sẽ trông quá lộ liễu và họ cũng không thể từ bỏ hết công việc của họ,” Ron nói. “Vậy nên chúng ta sẽ dựng nên một câu chuyện là tớ đang bị bệnh nặng với bệnh mụn phồng, đấy là lý do tại sao tớ không thể đến trường. Nếu ai đó đến để điều tra, mẹ và bố sẽ cho họ xem con ma cà rồng trên giường của tớ, bị phủ đầy mụn nước. Bệnh mụn phồng rất dễ lây, vậy nên họ sẽ không muốn lại gần nó. Không có vấn đề gì khi nó không nói được gì cả, bởi vì dĩ nhiên cậu sẽ chả thể nói một từ nào một khi mụn đã lan tới cổ họng của cậu.
“Và bố mẹ cậu cũng ở trong kế hoạch này?” Harry hỏi.
“Bố đồng ý. Ông ấy giúp Fred và Geogre biến hình con ma cà rông. Còn về mẹ… ừm, cậu thấy bà ấy như thế nào đấy. Bà sẽ không chấp nhận chúng ta ra đi cho đến khi chúng ta đã đi hẳn.”
Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng, và nó chỉ bị phá vỡ khi Hermione tiếp tục ném những cuốn sách lên hai chồng sách. Ron ngồi nhìn cô, còn Harry thì nhìn người này rồi lại chuyển sang người kia, không thể nói gì cả. Những biện pháp mà họ đã làm để bảo vệ gia đình của họ khiến nó nhận ra, hơn bất cứ điều gì khác, là việc họ chắc chắn quyết tâm đi cùng với nó, và rằng họ biết rõ việc đấy sẽ nguy hiểm như thế nào. Harry muốn nói với hai người điều đó có ý nghĩa như thế nào với chính nó, nhưng nó không thể tìm được từ ngữ thích hợp nào để nói.
Rồi một âm thanh vọng từ dưới nhà lên xuyên qua sự im lặng đang bao trùm lấy ba người, đó là tiếng quát của bà Weasley.
“Có lẽ Ginny đã vô tình làm sót lại một vết bẩn trong đống khăn ăn,” Ron nói. “Tớ không biết tại sao nhà Delacour phải đến đây hai ngày trước lễ cưới.”
“Chị của Fleur là phù dâu, cô ấy cần ở đây cho lễ đính ước, và cô ấy quá trẻ để đến đây một mình,” Hermione vừa nói, lưỡng lự nhìn cuốn sách Ngăn đỡ Nữ thần báo tử.
“À há, những vị khách sẽ không giúp mẹ giảm đau đầu đi đâu,” Ron nói.
“Điều chúng ta cần phải quyết định là,” Hermione nói, bỏ cuốn Lý thuyết Ma Thuật Phòng Vệ vào trong thùng rác mà không buồn liếc nhìn, rồi cô nhặt cuốn Đánh giá việc Giáo dục Pháp thuật ở Châu u, “là việc chúng ta sẽ đi đâu sau khi chúng ta rời khỏi nơi này. Tớ biết cậu muốn tới Thung lũng Godric trước, Harry à, và tớ hiểu lý do tại sao, nhưng… ừm… chúng ta nên đặt những Trường Sinh Linh Giá lên vị trí ưu tiên chứ?”
“Nếu chúng ta biết vị trí của bất cứ Trường SInh Linh Giá nào, tớ sẽ đồng ý với cậu,” Harry nói, mặc dù không tin Hermione thực sự hiểu mong muốn quay lại Thung lũng Godric của Harry. Mộ của cha mẹ nó chỉ thực sự là một phần khiến nó muốn đến đó: nó có một cảm giác mạnh mẽ, dù không thể giải thích được, rằng địa điểm đấy giữ câu trả lời cho những câu hỏi. Có lẽ đơn giản chỉ vì đấy là nơi nó đã sống sót sau Lời Nguyền Chết Chóc của Voldemort; và bây giờ cậu đối mặt cái thử thách để đối mặt nơi đấy, Harry bị kéo tới địa điểm nơi điều ấy xảy ra, mong muốn được hiểu lý do.
“Cậu có nghĩ rằng có khả năng Voldemort sẽ cài người theo dõi ở Thung lũng Godric?” Hermione hỏi. “Hắn ta hẳn sẽ trông đợi cậu quay lại và viếng thăm mộ của cha mẹ cậu một khi cậu có thể tự do đi đến nơi nào cậu muốn?”
Điều này Harry chưa nghĩ tới. Trong khi còn loay hoay nghĩ lý do để phản bác lại, Ron lên tiếng, hiển nhiên cậu ấy đang nghĩ về vấn đề khác.
“Người được gọi là R.A.B đó,” cậu nói. “Cậu biết ch
Trang:
[<] 1,
24,
25,[26],
27,
28,
72 [>]Đến trang (tối đa 72):