Disneyland 1972 Love the old s
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
m cuốn Thuật số và Ngữ Pháp vào một chồng và cuốn Sự trỗi dậy và Suy thoái của nghệ thuật Hắc Ám vào một chồng khác.

“Chúng tớ vừa nói chuyện về Mắt-Điên,” Ron nói với Harry. “Tớ nghĩ ông ấy có thể còn sống.”

“Nhưng Bill đã thấy ông ấy bị đánh trúng bởi một Lời Nguyền Chết Chóc,” Harry nói.

“Đúng thế, nhưng Bill cũng đã bị tấn công,” Ron nói. “Làm thế nào anh ấy chắc chắn những gì anh ấy thấy?”

“Ngay cả khi nếu Lời Nguyền Chết Chóc đánh trật, Mắt-Điên đã bị ngã từ độ cao một ngàn feet,” Hermione nói, tay cô cầm cuốn Những đội Quidditch của Anh và Ireland.

“Ông ấy có thể sử dụng bùa Khiên -”

“Fleur nói rằng đũa phép của ông đã bị đánh văng khỏi tay của ông ấy,” Harry nói.

“Ừm, được rồi, nếu hai người muốn ông ấy chết,” Ron gắt gỏng nói, thụi tay mạnh vào cái gối.

“Dĩ nhiên chúng tớ không muốn ông ấy chết!” Hermione nói, tỏ vẻ rất ngạc nhiên. “Thật tồi tệ về sự ra đi của thầy ấy! Nhưng chúng tớ đang suy nghĩ một cách thực tế!”

Và bây giờ Harry lần đầu tiên hình dung cảnh thi thể của thầy Mắt-Điên, cũng rũ rượi như của cụ Dumbledore, nhưng với một mắt vẫn quay tròn trong hố mắt. Nó cảm giác vừa khiếp sợ vừa cảm thấy muốn bật cười lên một cách kỳ quái.

“Có lẽ những tên Tử thần thực tử đã dọn dẹp sau đấy, điều đấy giải thích tại sao không ai tìm thấy ông ấy,” Ron nói một cách sáng suốt.

“Đúng thế,” Harry nói. “Như Barty Crouch, bị biến thành một khúc xương và bị chôn ở vườn trước của Hagrid. Bọn chúng có lẽ đã biến thấy Moody và -”

“Đừng nói nữa!” Hermione thét lên. Giật mình, Harry nhìn lên vừa kịp thấy cô bé bật khóc trên cuốn sách Đánh vần cho người học thần chú.

“Ôi không,” Harry nói, luống cuống đứng dậy khỏi cái giường trại. “Hermione, tớ không cố ý khiến cậu buồn -”

Nhưng Ron bật vội khỏi giường cùng một tiếng cọt kẹt lớn của chiếc giường lò xo cũ kỹ và đến trước Harry. Vòng một tay quanh người Hermione, tay kia kéo vội chiếc khăn bẩn mà cậu dung để lau cái lò sưởi trước ấy. Ron vội kéo đũa phép ra, cậu chỉ vào chiếc giẻ và nói, “Tergeo.” (Tẩy sạch – ND)

Chiếc đũa phép hút gần hết những vết dầu mỡ. Có vẻ khá hài lòng với chính mình, Ron đưa nhẹ chiếc khăn màu khói cho Hermione.

“Ừm… cảm ơn Ron… Tớ xin lỗi…” cô sụt sịt mũi và nấc nghẹn. “Điều đấy thật quá kh.. khủng khiếp, phải không? Ngay… ngay sau cụ Dumbledore… tớ ch-chỉ chư-chưa bao giờ nghĩ tới việc thầy Mắt Điên sẽ ra đi, theo một cách nào đấy, thầy ấy trông rất cứng rắn!”

“Ừ, tớ biết,” Ron nói, khẽ ôm cô. “Nhưng cậu biết thầy ấy sẽ nói gì với chúng ta nếu thầy ấy ở đây chứ?”

“L-Luôn phải cảnh giác,” Hermione khẽ lau mắt và nói.

“Đúng thế,” Ron gật đầu, nói tiếp. “Ông sẽ nói với chúng ta học từ những điều đã xảy ra với ông ấy. Và điều mà tớ học được là không nên tin tưởng vào một tên hèn hạ nhát gan như Mundungus.”

Hermione cười run run và với người tới để nhặt thêm hai cuốn sách nữa. Và ngay sau đấy, Ron vột rút tay khỏi vai của cô; đơn giản là vì cô đã làm rơi cuốn Quái vật của Những Quái Vật lên chân của cậu. Cuốn sách được giải thoát khỏi cái dây da và đang kẹp chặt lấy cổ chân của Ron.

“Tớ xin lỗi, tớ xin lỗi!” Hermione hét lên khi Harry cố kéo cuốn sách khỏi chân Ron và trói cái của nợ ấy lại.

“Mà cậu đang làm gì với những cuốn sách này thế?” Ron hỏi, nằm ngửa người lên giường.

“Tớ chỉ đang cố chọn cuốn nào để mang chúng cùng với bọn mình,” Hermione nói, “khi mà chúng ta đi tìm kiếm những Trường Sinh Linh Giá.”

“Ôi, dĩ nhiên,” Ron nói, vỗ vỗ tay lên trán. “Tớ quên là chúng ta sẽ truy tìm Voldemort ở trong một thư viện sách di động.”

“Ha ha,” Hermione cười, nhìn xuống cuốn Đánh vần cho người học thần chú. “Tớ chỉ băn khoăn… chúng ta liệu có cần phải dịch cổ ngữ Rune không? Có khả năng… Tớ nghĩ chúng ta nên mang nó đi để đề phòng.”

Cô thả cuốn học vần vào trong chồng lớn hơn và nhặt cuốn Hogwarts, một lịch sử lên.

“Nghe này,” Harry nói.

Nó đã ngồi dậy nghiêm chỉnh. Ron và Hermione nhìn nó với vẻ kiên nhẫn lẫn chờ đợi.

“Tớ biết các cậu nói sau đám tang cụ Dumbledore rằng hai người muốn đi cùng với tớ,” Harry bắt đầu.

“Chàng ta bắt đầu đây,” Ron nói với Hermione, mắt đảo vòng quanh.

“Đúng như bọn mình đã dự đoán,” Ron thở dài, quay về phía những cuốn sách. “Cậu biết đấy, tớ nghĩ tớ sẽ mang cuốn Hogwarts, Một lịch sử. Ngay cả khi nếu chúng ta không quay trở về đấy, tớ không nghĩ tớ sẽ thấy vô tội nếu tớ không mang nó cùng -”

“Nghe này!” Harry kiên nhẫn nói lần nữa.

“Không, Harry, cậu nghe này,” Hermione nói. “Chúng tớ sẽ đi với cậu. Điều này được quyết định từ nhiều tháng – thậm chí là năm trước, thật đấy.”

“Nhưng -”

“Im lặng đi,” Ron khuyên Harry.

“- bọn cậu có chắc là bọn cậu đã suy nghĩ thấu đáo chưa?” Harry nhấn mạnh.

“Hãy xem nào,” Hermione nói, ném mạnh cuốn Du lịch cùng Chằn tinh vào trong đống sách bỏ lại kèm theo một cái quắc mắt. “Tớ đã sửa soạn nhiều ngày rồi, cho nên chúng tớ sẵn sàng ra đi ngay trong tức khắc, để cho cậu biết thêm là tớ đã luyện tập một vài pháp thuật thực sự khá khó, không kể việc lấy trộm toàn bộ thuốc Đa dịch ngay dưới mũi mẹ của Ron.”

“Tớ còn chỉnh sửa ký ức của bố mẹ tớ để bây giờ họ tin rằng họ là Wendell và Monica Wilkins, và rằng đam mê của cuộc đời họ là di cư tới Australia, điều mà họ đã thực hiện xong. Điều ấy sẽ khiến cho Voldemort thêm khó khăn để truy tìm họ và tra hỏi họ về tớ - hay cậu, bởi vì không may là, tớ có kể khá nhiều về cậu cho họ.

“Nếu cho rằng tớ sống sót sau cuộc truy tìm những Trường Sinh Linh Giá, tớ sẽ tìm bố và mẹ và phá bỏ bùa chú ấy. Nếu tớ không làm được - ừm, tớ nghĩ tớ đã yếm bùa đủ tốt để giữ cho họ an toàn và hạnh phúc. Wendell và Monical Wilkins không biết là họ có một đứa con gái, cậu thấy đấy.”

Đôi mắt của Hermione lại đẫm nước mắt. Ron vội bật dậy khỏi giường, ôm lấy cô bé lần nữa, nhìn Harry một cách giận giữ vì sự thiếu tế nhị. Harry không thể nghĩ được điều gì hơn để nói, ít ra là vì thật hiếm hoi khi thấy Ron dạy ai đó xử sự tế nhị.

“Tớ - Hermione, tớ xin lỗi – Tớ không -”

“Không nhận ra là Ron và t

Trang: [<] 1,23,24,[25],26,27,72 [>]
Đến trang (tối đa 72):