i, “tại sao cái mảnh linh hồn ở trong ấy không đi và sống trong thứ khác?”
“Bởi vì Trường Sinh Linh Giá là một thứ hoàn toàn đối lập với con người.”
Nhận thấy Harry và Ron trông rất bối rối, Hermione vội tiếp tục. “Nghe này, nếu tớ nhặt một thanh kiếm lên bây giờ, và Ron, tớ sẽ đâm xuyên cậu với thanh kiếm ấy, tớ không thể làm tổn hại linh hồn của cậu một chút nào cả.”
“Điều ấy sẽ thật sự thoải mái với tớ đấy, tớ chắc chắn,” Ron nói, Harry bật lên cười.
“Đúng như thế, thật sự đấy! Nhưng ý của tớ là dù bất cứ điều gì xảy ra với cơ thể của cậu, linh hồn của cậu vẫn sống sót, không sao cả,” Hermione nói. “Nhưng điều này thì khác với Trường Sinh Linh Giá. Mảnh linh hồn ở trong nó phụ thuộc vào cái vật chứa nó, vật đã bị phù phép cùng, cho sự tồn tại của nó. Nó không thể tồn tại thiếu vật chứa đựng.”
“Cuốn nhật ký cũng chết theo một cách nói nào đấy khi tớ đâm nó,” Harry nói, nhớ lại cảnh mực chảy ra như máu từ những trang sách bị rách, và tiếng hét của mảnh linh hồn Voldemort hét lên khi nó biến mất.
“Và một khi cuốn nhật ký đã hoàn toàn bị huỷ diệt, mảnh linh hồn trú ngụ ở trong ấy không thể tiếp tục tồn tại. Ginny đã cố thoát ra khỏi cuốn nhật ký trước đấy, cố xả nước cho nó trôi đi, nhưng nó vẫn cứ quay lại như mới.”
“Chờ đã,” Ron nói, vẻ mặt lo lắng. “Mảnh linh hồn trong cuốn nhật ký đấy đã chiếm giữ Ginny, phải không? Làm thế nào chuyện ấy xảy ra nhỉ?”
“Khi đồ linh vật chứa nó vẫn còn nguyen vẹn, mảnh linh hồn chứa trong có thể di chuyển ra ngoài và trong một ai đó nếu họ gần gũi với vật đấy. Tớ không có ý là giữ vật ấy quá lâu, chuyện này không liên quan gì tới việc chạm vào nó,” cô tiếp tục trước khi Ron có thể nói. “Ý tớ gần gũi ở đây là về mặt tinh thần. Ginny đã trao tinh thần của cô bé vào trong cuốn nhật ký, cô bé khiến chính mình trở nên cực kỳ dễ bị xâm hại. Cậu sẽ gặp rắc rối lớn nếu cậu quá hứng thú hay phụ thuộc vào Trường Sinh Linh Giá.”
“Tớ tự hỏi làm thế nào thầy Dumbledore huỷ diệt cái nhẫn?” Harry nói. “Tại sao tớ chưa bao giờ hỏi thầy cả? Tớ chưa bao giờ thực sự…”
Giọng của nó nhỏ lại: nó đang nghĩ về tất cả những điều mà cậu nên hỏi cụ Dumbledore, và khi mà thầy hiệu trưởng còn sống, không hiểu tại sao nó có thể lãng phí quá nhiều cơ hội để tìm hiểu thêm… để tìm hiểu tất cả mọi thứ…
Sự im lặng trải trong căn phòng ngủ bị phá tan khi cảnh cửa phòng ngủ mở ra kèm theo tiếng kêu răng rắc ở trong tường. Hermione giật mình hét lên và làm rơi cuốn Những bí mật của Nghệ Thuật Hắc Ám Nhất; Crookshanks rúc vào dưới gầm giường, rít lên khó chịu; Ron nhảy vội xuống giường, dẫm lên mấy mảnh vỏ bìa sô-cô-la ếch, rồi va đầu vào bức tường đối diện; còn Harry theo bản năng giơ đũa phép lên trước khi nhận ra là cậu đối diện bà Weasley, tóc bà xoã ra còn khuôn mặt thể hiện sự giận dữ.
“Ta thành thật xin lỗi vì phá hỏng sự gặp gỡ của ba con,” bà nói, giọng hơi run. “Ta chắc chắn tất cả các con cần nghỉ ngơi… nhưng có những món quà cưới chất đống ở trong phòng ta và ta cần ai đó làm cùng ta. Ta nghĩ là mấy đứa sẽ đồng ý giúp đỡ ta.”
“Dạ vâng ạ,” Hermione nói, cô có vẻ sợ hãi khi cô đứng dậy, điều khiển những cuốn sách bay theo mọi hướng. “chúng cháu sẽ giúp… chúng cháu xin lỗi”
Nhìn Harry và Ron với vẻ mặt đau khổ, Hermione vội ra khỏi phòng theo sau bà Weasley.
“Điều này như thể là những con gia tinh,” Ron hạ giọng phàn nàn, tay vẫn xoa xoa đâu và Harry theo sau. “Không hề có sự hài lòng về công việc. Cái đám cưới này kết thúc càng nhanh, tớ sẽ càng hạnh phúc.”
“Đúng vậy,” Harry đồng ý, “và sau đấy chúng ta sẽ không có gì phải làm ngoài việc tìm những Trường Sinh Linh Giá… Nó sẽ như là một kỳ nghỉ, phải không nhỉ?”
Ron cười lớn, nhưng khi nhìn thấy chồng quà cưới vĩ đại đang chờ đợi ở trong phòng của bà Weasley, nụ cười của cậu chợt tắt ngóm.
Nhà Delacours đến nơi vào sáng ngày hôm sau vào lúc mười một giờ. Harry, Ron, Hermione và Ginny cảm giác khá bực mình về gia định Fleur lúc này; và với một vẻ duyên dáng mệt mỏi, Ron chạy vội lên tầng để đi một đôi tất không bị lệch loại, và Harry phải cố gắng vuốt thẳng tóc của cậu. Và khi tưởng mọi việc đã xong xuôi rồi, họ bị lôi ra ngoài sân sau dưới cái nắng chói chang để chờ những vị khách quý.
Harry chưa bao giờ thấy nơi này trông gọn gàng đến thế. Những cái vạc rỉ sét và những đôi ủng Welington cũ nát thường trải dọc theo đường đi đã được dọn sạch, thay thế bằng hai bụi cây rung (Flutterby bushes – ND) đứng ở hai bên cánh cửa trong hai cai chậu lớn; mặc dù không hề có gió, những lá cây vẫy nhẹ nhàng, tạo nên một hiệu ứng gợn sóng ấn tượng. Những con gà đã bị đuổi đi nơi khác, sân vườn được quét dọn sạch sẽ, và khu vườn gần đấy đã được tỉa xén, cắt trổ, và nói chung là dọn dẹp gọn gàng lại, mặc dù vậy với Harry, nó thích tình trạng cây cối mọc tràn lan hơn, cảm giác về cảnh này khá là tẻ nhạt khi thiếu đi những con yêu tinh bụi nhảy lóc chóc khắp nơi.
Nó giờ đã quên mất bao nhiêu bùa phép đã được yếm xung quanh trang trại Hang Sóc bởi cả Hội lẫn Bộ pháp thuật; tất cả những gì cậu biết là nơi này không còn là địa điểm cho bất cứ ai di chuyển một cách trực tiếp bằng pháp thuật vào bên trong. Do đó, ông Weasley phải đi gặp nhà Delacours ở đỉnh một ngọn đồi gần đấy, nơi họ sẽ đến bằng Khoá Cảng. m thanh đầu tiên khi gia đình này tiến vào cổng là một tiếng cười cao vút kỳ lạ, hoá ra là từ ông Weasley, người vừa xuất hiện ở cổng ngay sau đấy, khệ nệ với hành lý và dẫn đường cho một phụ nữ tóc vàng xinh đẹp ở trong bộ áo choàng dài màu lá cây, có thể đây là mẹ của Fleur.
“Má!” Fleur hét lên, chạy lại ôm choàng lấy bà ấy. “Cha!”
Ngài Delacour không có vẻ gì thu hút như là vợ ông ấy; ông ấy là thấp hơn bà một cái đầu và cực kỳ phẳng phiu, với một chùm râu nhỏ nhọn. Tuy nhiên, ông ấy trông khá tự nhiên. Hướng về phía bà Weasley trên đôi ủng cao gót, ông hôn vào má bà mỗi bên hai cái, khiến cho bà hơi bối rối.
“Mọi người chắc đã có nhiều khó khăn,” ông ấy nói với một giọng thâm trầm. “Fleur kể với chúng tôi mọi người đã phải làm việc rất vất vả.”
“Ôi, không có gì cả đâu, không có gì cả!” bà Weasley nói rung rung. “Không có vấn đề gì cả!”
Ron hạ cơn khó chịu bằng việc nhắm đá một con yêu tinh vừa ló ra từ sau một bụi cây run
Trang:
[<] 1,
26,
27,[28],
29,
30,
72 [>]Đến trang (tối đa 72):