XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
g mới đặt.

“Thưa quý bà!” Ngài Delacour nói, trong khi vẫn nắn tay bà Weasley giữa hai bàn tay mũm mĩm và rạng rỡ nói. “Chúng tôi thật vinh hạnh được tiến tới sự giao kết giữa hai gia đình! Hãy để tôi giới thiệu phu nhân của tôi, Apolline.”

Quý bà Delcacour bước nhẹ ra và khom người để hôn bà Weasley.

“Enchantée,” (Rất hân hạnh – tiếng Pháp) bà nói. “Chồng của bà đã kể cho chúng tôi rất nhiều câu chuyện thú vị!”

Ông Weasley cười hơi vang thoải mái; bà Weasley ném cho ông một cái quắc mắt, lập tức ông im lặng và giả bộ như đang thể hiện sự xúc động của một người bạn thân thiết.

“Và, dĩ nhiên, mọi người phải gặp cô con gái nhỏ của chúng tôi, Gabrielle!” Ngày Delacour nói. Gabrielly trông như là một Fleur khi còn nhỏ; mười một tuổi, với mái tóc ngang lưng màu đồng ánh bạc, cô bé cười thân mật và ôm bà Weasley, sau đấy nhìn sang Harry với ánh mắt rạng rỡ, chớp chớp đôi lông mi của cô bé. Ginny cạnh đấy hắng to giọng.

“Ồ vâng, hãy vào trong nào!” bà Weasley rạng rỡ nói, và bà dẫn gia đình Delacours vào trong ngôi nhà, với rất nhiều câu nói “Không, làm ơn!” và “Xin mời đi trước!” và “Không có gì!”.

Nhà Delacour nhanh chóng trở thành những người khách nhiệt tình và dễ chịu. Họ luôn hài lòng với mọi thứ và luôn giúp đỡ nhiệt tình cho lễ cưới. Ngài Delacour phát âm mọi thứ từ sơ đồ chỗ ngồi cho tới đôi giày của phù dâu “Charmant!” (quyến rũ – Tiếng Pháp), còn Quý bà Delacour gần như nắm trọn những thần chú làm việc nhà và bà lau sạch cái lò nướng chỉ trong một khoảnh khắc; Gabrielle thì theo chị gái đi khắp nơi, cố gắng giúp đỡ mọi cách có thể và nói liến thoắng bằng thứ tiếng Pháp khẩu điểu nhanh.

Mặt xấu của vấn đề là, trang trại Hang Sóc không được xây nên để cho quá nhiều người sống như thế. Ông bà Weasley bây giờ ngủ ở trong phòng khách, họ phải tranh cãi với cả Quý Ngài và Quý bà Delacour và yêu cầu họ sử dụng phòng ngủ của hai người. Gabrielle ngủ cùng Fleur trong căn phòng cũ của Percy, còn Bill phải ngủ chung giường với Charlie, người phù rể của cậu một khi Charlie quay trở về từ Romania. Cơ hội để thảo luận các kế hoạch với nhau trở nên gần như là không thể, và điều đó thực sự khiến Harry khổ sở. Ron và Hermione đã tình nguyện làm việc cho gà ăn chỉ để thoát khỏi cái nhà quá tải.

“Nhưng mẹ vẫn không chịu để chúng ta một mình!” Ron gầm gừ, và cố gắng thứ hai của họ để gặp nhau ở sân nhà đã bị phá huỷ bởi sự xuất hiện của bà Weasley mang theo một giỏ lớn đựng quần áo trên tay.

“Ồ, tốt quá, hai người vừa cho gà ăn,” bà nói lớn khi bà tiền lại gần. “Chúng ta có lẽ nên đuổi chúng đi lần nữa trước khi mọi người đến vào sáng mai… để dựng trại cho buổi cắm trại,” bà giải thích, ngừng một tý rồi tựa vào chuồng gà. Bà trông có vẻ mệt mỏi. “Rạp ma thuật của Millamant… chúng rất tốt… Bill đang hộ tống chúng… Con nên ở trong khi họ ở đây, Harry à. Ta phải nói rằng điều ấy thật sự phức tạp để tổ chức một đám cưới, lại có những bùa chú bảo vệ xung quanh nơi này.

“Cháu xin lỗi,” Harry vội nói.

“Ôi, đừng suy nghĩ ngớ ngẩn thế, cháu ngoan!” bà Weasley nói ngay. “Ta không có ý – thực ra an toàn của cháu quan trọng hơn nhiều! Thực ra, ta đang muốn hỏi cháu muốn tổ chức sinh nhật như thế nào. Mười bảy tuổi, dĩ nhiên, nó là một ngày quan trọng…”

“Cháu không muốn ồn ào đâu ạ,” Harry vội nói, nghĩ tới sự căng thẳng sẽ phải đè nặng lên mọi người. “Thật sự đấy, bác Weasley à, chỉ một bữa tối bình thừong là tốt rồi ạ… Đó là ngày trước đám cưới…”

“Ồ, vậy, nếu cháu chắc chắn, cháu yêu. Ta sẽ mời Remus và Tonk, được chứ? Và còn Hagrid nữa?”

“Như thế sẽ tuyệt lắm ạ,” Harry nói. “Nhưng bác đừng khiến nó có thêm rườm rà nhé!”

Bà nhìn vào cậu, một cái nhìn dài, một cái nhìn tìm kiếm, và cười hơi buồn, rồi bà đứng dậy, đi thẳng vào nhà. Harry lặng nhìn bà vẫy đũa phép nơi gần đường dẫn nước, kéo quần áo vào trong không khí và treo chúng lên, bỗng nhiên cậu cảm thấy sự hối hận trào dâng trong lòng vì những điều phiền muộn và vì nỗi buồn mà cậu đã mang đến cho bà.





Chương VII: Di chúc của cụ Dumbledore





Harry đang đi trên một con đường núi trong ánh sáng xanh mát của buổi bình minh. Ở xa phía dưới, trong màn sương là một hình bóng mờ ảo của một cái thị trấn nhỏ. Có phải người mà nó đang cố công tìm kiếm đang ở kia? Người nó cảm thấy quá cần thiết đến nỗi nó không thể nghĩ ngợi được điều gì nữa cả, người đang nắm giữ câu trả lời, câu trả lời cho vấn đề của nó…

“Harry, dậy đi”

Harry hé mắt. Nó vẫn đang nằm trên chiếc giường trại trong căn phòng xám xịt của Ron. Mặt trời vẫn chưa ló dạng và căn phòng vẫn đang chìm trong sự mờ ảo. Con Pigwidgeon vẫn đang vục đầu dưới đôi cánh nhỏ ngủ ngon lành. Cái sẹo trên trán vẫn cứ như bị kim châm.

“Cậu nói mê trong lúc ngủ”

“Thế à?”

“Ừ. ‘Gregorovitch.’ Cậu đã không ngừng nhắc đến ‘Gregorovitch.’”

Harry chưa đeo kính, khuôn mặt Ron hiện lên mờ mờ.

“Ai là Gregorovitch thế?”

“Mình không biết, cậu mới là người đã nói ra cái tên đấy”

Harry xoa nhẹ cái trán, trầm ngâm. Nó có một ý tưởng mơ hồ về cái tên đấy. nhưng thực sự, nó không nhớ đã nghe nhắc mìnhi ở đâu.

“Mình nghĩ là ông ta đang bị Voldermort săn đuổi”

“Tội nghiệp lão,” Ron nói rất tha thiết.

Harry đứng dậy, vẫn còn xoa xoa cái thẹo, giờ có thể suy nghĩ sáng suốt hơn. Nó cố nhớ những gì đã diễn ra trong giấc mơ đêm qua, nhưng tất cả những gì nó có thể nhớ chỉ là một chân trời với những ngọn nói và những nét thoáng qua của một ngôi làng.

“Mình nghĩ hắn ở nước ngoài.”

“Ai, Gregorovitch á?”

“Voldemort. Mình nghĩ hắn đang ở một vùng xa xôi nào đó, tìm kiếm Gregorovitch. Ở Anh mình không nghĩ có một nơi nào trông như vậy.”

“Cậu nghĩ rằng cậu lại đột nhập vào tâm trí hắn một lần nữa?”

Ron nói một cách lo lắng.

“Hãy giúp mình và đừng nói gì cho Hermione,” Harry nói. “Mặc dù tớ biết cậu ấy mong muốn việc mình ngừng nhìn thấy những điều ấy trong giấc ngủ như thế nào …”

Nó nhìn chằm chằm vào cái lồng của con Pigwidgeon, suy tư…Tại sao cái tên “Gregorovitch” nghe rất quenthuộc?

“Mình nghĩ,” Harry nói chậm rãi, “ông ấy phải có một cái gì đó liên quan tới Quidditch. Có mộtm

Trang: [<] 1,27,28,[29],30,31,72 [>]
Đến trang (tối đa 72):