Disneyland 1972 Love the old s
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro

Harry liếc nhìn về phía Ginny. Cô bé không khóc; đó là một trong những thứ tuyệt vời của cô bé Ginny, có bé hiếm khi khóc lóc. Đôi khi nó nghĩ rằng việc có sáu ông anh trai đã giúp cô bé cứng cỏi lên nhiều.

Cô bé bước lại gần nó.

“Cho nên em nghĩ, anh nên có cái gì đó để luôn nghĩ về em bởi, anh biết đấy, nếu anh gặp một nữ thần khi anh được tự do làm những gì anh bắt đầu làm những gì anh đang dự định .”

“Anh thật lòng nghĩ rằng những cơ hội hẹn hò khác khá là mờ nhạt.”

“Vậy là có một cơ hội may mắn cho những gì em đã tìm kiếm,” cô bé nói khẽ, và cô bé hôn Harry như chưa bao giờ được hôn trước đó, và Harry cũng hôn cô bé, và đó là một sự lãng quên sung sướng hơn cả khi uống nhiều Whiskey, cô bé là thứ duy nhất còn tồn tại trên đời, Ginny, cái cảm nhận về cô, một tay nó ôm lấy lưng và tay còn lại thì đang luồn vào mái tóc dài với hương thơm thật quyến rũ của cô–

Cánh cửa bỗng nhiên mở tung ra và hai đứa vội nhảy vọt ra, tách khỏi nhau.

“Ôi,” Ron nói mỉa mai. “Xin lỗi.”

“Ron!” Hermione lên ngay sau nó, thở nhẹ. Một thoáng im lặng bao trùm lên không gian rồi Ginny nói khẽ,

“Chúc mừng sinh nhật, anh Harry.”

Tai của Ron đỏ gay còn Hermione thì đầy lo lắng. Harry muốn đóng sầm cái cánh cửa trước mặt chúng, nhưng có vẻ như một dòng nước lạnh đã ập vào căn phòng khi cánh cửa bật mở, và cái cảm giác vui vẻ đã nhanh chóng vỡ tan như những bong bong nước. Tất cả những lí lẽ để kết thúc mối quan hệ với Ginny, để có thể xa khỏi cô ấy mà không buồn khổ, dường như đã lén vào căn phòng cùng với Ron, và tất cả những hạnh phúc đã ra đi.

Nó nhìn về phía Ginny, muốn nói một điều gì đó với cô bé, dù cho nó thật khó để biết được nên nói gì, nhưng cô bé đã quay lưng lại phía nó. Nó nghĩ rằng cô bé đã không thế nào có thể ngăn cản, một lần nữa, cô bé rơi lệ. Nó không thể nói điều gì để giúp cô bé yên lòng khi ở trước mặt của Ron.

“Anh sẽ gặp em sau,” nó nói và đi theo hai đứa bạn rời khỏi phòng.

Ron bỏ xuống dưới nhà, đi qua căn nhà bếp-vẫn-còn-ồn-ã và ra ngoài sân, Harry vẫn bước theo Ron, Hermione bước nhanh đằng sau chúng, đầy lo lắng.

Khi Ron đã đi tách biệt hẳn khỏi bãi cỏ, nó quay qua Harry.

“Cậu đã đùa cợt với con bé. Thử nghĩ xem cậu đang làm cái quái gì, đảo lộn mọi thứ xung quanh con bé à?”

“Mình chả làm đảo lộn cái gì cả,” Harry nói, Hermione cuối cùng cũng đuổi kịp chúng.

“Ron!”

Nhưng Ron đã giơ cánh tay ý muốn ngắt lời cô bé.

“Khi cậu dừng mối quan hệ, con bé đã thực sự từ bỏ nó…”

“Mình cũng thế. Cậu biết rằng tại sao mình chấm dứt nó, và đó không phải vì mình muốn như thế.”

“Vâng, nhưng bây giờ thì cậu lại quay qua hôn hít nó và nhóm lên hi vọng bên trong nó…”

“Ginny không ngu ngốc, cô bé biết điều đó không thể nào xảy ra , và cô bé biết không trông mong gì vào chúng mình – đi tới một cuộc hôn nhân, hay là–”

Khi nó nói đến điều đó, một bức tranh rõ nét hiện ra trong ý nghĩ của Harry với cảnh Ginny mặc chiếc áo cưới trắng muốt, kết hôn với một kẻ cao to, vô danh và đầy khó chịu.

Và trông một khoảng khắc, nó như xoáy vào Harry: tương lai của cô bé thì tự do và không bị choán chỗ, còn nó…nó không nhìn thấy bất kì điều gì, trừ Voldemort ở phía trước.

“Nếu như cậu vẫn tiếp tục tìm kiếm ở con bé ấy những cơ hội.”

“Nó sẽ không xảy ra nữa,” Harry gắt giọng nói. Ngày hôm nay trời quang đãng nhưng nó cảm thấy như mặt trời đã đi mất. “Được chứ?”

Ron nhìn nửa bất bình, nửa ngượng ngập; nó đưa chân đá qua đá lại một lúc rồi nói, “ừ, tốt rồi, nó… Ừ, tốt.”

Ginny không tìm kiếm thêm bất kì một cuộc chuyện trò riêng nào với Harry trong phần còn lại của ngày, cũng không có một ánh mắt hay cử chỉ nào nói lên rằng chúng đã có một cuộc trò chuyện trên mức bình thường ở phòng của cô bé. Nhưng dù gì, sự có mặt của anh Charlie đã giải tỏa cho Harry. Nó mang đến một khoành khắc nhẹ lòng, nhìn và Weasley bắt Charlie ngồi xuống một cái ghế, giơ đũa phép lên đầy đe dọa, và cảnh báo rằng mái tóc của anh ấy phải được cắt tỉa thích hợp.

Trong ngày sinh nhật của Harry, bữa tối đã kéo giãn cái bếp của của trang trại hang Sóc để có thể đủ cho sự có mặt của anh Charlie, thầy Lupin, cô Tonks, và bác Hagrid, một vài chiếc bàn đã được xếp nối nhau ngoài vườn. Fred and George đã phù phép một số đèn lồng màu đỏ tía để chúng xếp thành con số 17 khổng lồ, được treo phía trên đầu những vị khách. Nhờ sự chăm sóc của bà Weasley, vết thương của George đã liền lại và sạch sẽ, nhưng Harry vẫn chưa quen với cái lỗ ở một bên đầu anh ấydù cho hai anh em sinh đôi cứ thích đùa về nó.

Hermione làm ra những biểu ngữ vàng và đỏ tía từ đầu đũa phép và chúng tự mình giăng đầy nghệ thuật qua những cái cây và bụi cây.

“Đẹp đấy,” Ron nói, cùng lúc với dung biểu ngữ cuối cùng bắn ra khỏi đầu đũa phép, Hermione làm cho những lá táo dại biến thành màu vàng. “Cậu đã luôn rất tốt về mấy vấn đề này.”

“Cám ơn, Ron!” Hermione nói, ánh mắt của cô nàng có một chút vui lòng xen lẫn một chút ngượng ngừng. Harry phải quay đi để tránh bật cười. Nó có một ý nghĩ buồn cười là nếu nó bỏ thời gian một chút thì nó sẽ tìm được một chương về những lời khen ngợi trong cuốn Mười hai Cách cực kỳ An toàn để Quyến rũ nữ phù thuỷ; nó bắt gặp ánh mắt của Ginny và cười với cô bé trước khi nhớ tới lời hứa của nó với Ron và nhanh chóng quay sang bắt chuyện với Monsieur Delacour.

“Tránh đường nào – tránh đường nào!”- Bà Weasley ngâm nga, từ cái bếp lò xuất hiện một trái Snitch khổng lồ to như một quả bóng chuyền bãi biển lơ lửng trước mặt bà. Tận sau mấy giây thì Harry mới nhận ra đấy là cái bánh sinh nhật của mình được bà Weasley đã dùng đũa phép phép treo lên, thay vì liều lĩnh để nó dưới mặt sàn gồ ghề. Khi cái bánh đã hạ cánh ở giữa mặt bàn, Harry nói:

“Trông nó tuyệt thật, bác Weasley à.”

“Ồ, Không có gì đâu, cháu yêu, Bà nói một cách âu yếm. Qua vai bà, Ron giơ ngón tay cái và làm điệu bộ với Harry,Tốt đấy.

Đến bảy giờ thì tất cả khách mời đã đến đông đủ, Fred và Geogre đã đứng đợi sẵn ở cuối lối đi để đón khách vào nhà. Hagrid thể hiện niềm vinh dự được đến bữa tiệc bằng cách mặc bộ trang phục đẹp nhất cùng với mái tóc nâu rậm khủng khiếp. Mặc dù Lupin vừa cười vừa bắt tay Harry, nó vẫn n

Trang: [<] 1,29,30,[31],32,33,72 [>]
Đến trang (tối đa 72):