XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
quyền làm việc đó!” Hermione tức giận, giọng nói hơi run run.

“Ta có mọi quyền,”- ông Scrimgeour tức giận. “Quy định Tịch thu Hợp lý khiến Bộ trưởng có quyền để tịch thu những nội dung của di chúc ấy”

“Bộ luật ấy đã được viết ra để ngăn việc các pháp sự chuyển nhượng các đồ vật Hắc ám,” Hermione nói, “và Bộ phải có bằng chứng rõ ràng rằng việc sở hữu những tài sản ấy là bất hợp pháp trước khi tịch thu chúng! Có phải ông đang nói với cháu rằng ông nghĩ cụ Dumbledore đã để lại cho chúng cháu thứ gì đấy bị nguyền rủa ư?”

“Cô có định theo nghề Luật Ma Thuật không đấy, cô Granger?” ông Scrimgeour hỏi.

“Không, tôi không có ý đinh,” Harry đáp lại. “Tôi đang hy vọng sẽ làm điều gì tốt cho thế giới này.

Ron cười phá lên. Ánh mắt của Scrimgeour nhìn cậu rồi lại lướt đi khi Harry nói.i:

”Thế tại sao ông quyết định trao cho bọn cháu những gì thuộc về chúng cháu ngay bây giờ đi? Không có lí do để giữ chúng nữa hả?”

”Không, ông ta sẽ đưa vì hạn ba mươi mốt ngày đã hết”. Hermione nói ngay tức khắc. “Họ Không thể giữ được những vật đó lâu hơn phi họ chứng minh được chúng nguy hiểm. Đúng vậy không?”

”Có phải cậu nói là cậu thân với ông Dumbledore không, Ronald?”- Scrimgeour hỏi, lờ đi Hermione. Ron hoảng hốt:

“Cháu? Cũng Không,… Không hẳn. Harry luôn là người…”

Ron thoáng nhìn Harry và Hermione, và nhận ra Hermione ra hiệu không được nói tiếp. Nhìn thoáng thôi, nhưng hậu quả thì đã xảy ra. Scrimgeour trông có vẻnhư là đã nghe thấy những gì ông ta trông đợi, và muốn nghe từ Ron.

“Nếu như cậu không thân với ông Dumbledore, thế thì cháu giải thích như thế nào về việc ông ta nhớ tên cậu trong bản di chúc? Ông đã để lại rất nhiều thứ đặc biệt- thư viện cá nhân, những dụng cụ pháp thuật, và những tài sản cá nhân khác — được để lại cho Hogwart. Cậu nghĩ tại sao cậu lại được chọn ra?”

”C…cháu Không rõ”- Ron đáp “Cháu… khi cháu nói con không thân với thầy, … có nghĩa là thầy rất quý cháu…”

“Cậu quá khiêm tốn đấy”- Hermione nói. “Thầy Dumbledore rất tự hào về cậu đấy”.

Sự thật đã gần đến thời điểm bị phanh phui; theo như Harry biết, Ron và thầy Dumbledore chưa từng ở riêng với nhau bao giờ, và những lần gặp trực tiếp giữa họ thì không đáng kể. Tuy nhiên, dường như ông Scrimgeour không nghe thấy. Ông ta cho tay vào trong áo choàng và lấy ra một cái túi dải rút, thậm chí còn lớn hơn cả cái mà bác Hagrid đã đưa cho Harry. Từ trong túi, ông rút ra một cuộn giấy bằng da dê, mở ra và bắt đầu đọc lớn:

“’Di chúc và chúc thư cuối cùng của Albus Percival Wulfric Brian Dumbledore’… Rồi, chúng ta đây… ‘Cho cậu Ronald Bilius Weasley, ta để lại cho con cái Deluminator của ta, mong rằng con sẽ nhớ đến ta mỗi lần con dùng nó.’”

Scrimgeour lấy từ trong túi ra một thứ mà Harry đã được nhìn thấy trước đó: Nó trông giống như là một cái bật lửa thuốc màu bạc, nhưng Harry biết nó có quyền năng để hút hết ánh sáng của cả một vùng, và rồi trả lại chúng chỉ bằng một cú nhấn. Scrimgeour cúi người xuống và đưa nó cho Ron, cậu nhận lấy và xoay đi xoay lại bằng những ngón tay một cách sững sờ.

“Nó rất giá trị đấy”- ông Scrimgeour nói, nhìn Ron. “Nó thậm chí còn độc nhất vô nhị. Chắc chắn nó là do ông Dumbledore tự thiết kế. Tại sao ông ta lại để lại cho cháu những thứ hiếm có như vậy?”

Ron lắc lắc đầu, ngơ ngác.

“ Ông Dumbledore chắc chắn đã từng dạy hàng nghìn học sinh” – ông Scrimgeour kiên nhẫn. “Thế nhưng những học sinh ông ta nhớ trong di chúc chỉ là ba người. Tại sao lại thế? Ông ta nghĩ nghĩ cháu có thể sử dụng được cái Deluminator như thé nào, hả Weasley? ”

“Để tắt đèn, cháu nghĩ thế” – Ron lầm bầm. “Cháu có thể làm gì hơn được với nó nữa?”

Hiển nhiên là Scrimgeour khôn có gợi ý gì. Sau khi liếc nhìn Ron một hai lần lần, hắn quay trở lại di chúc của cụ Dumbledore.

“’Cho cô Hermione Jean Granger, ta để lại cho con bản sao của Chuyện kể về những Hiệp Sĩ xứ Beedle” mong rằng con sẽ thấy nó thú vị và có ích’”.

Scrimgeour bây h lấy ra khỏi túi một quyển sách trông như là bản sao cổ của cuốn Bí mật của Nghệ thuật Hắc Ám Nhất trên tâng. Bìa sách trông nhơ nhuốc và bị bong ra thành từng mảng. Hermione nhận lấy nó từ tay Scrimgeour mà không nói lời nào. Cô để quyển sách trên váy và nhìn chằm chằm. Harry nhìn thấy tựa sách được viết bằng chứ Rune; nó chưa bao giờ học để đọc được loại chữ ấy. Khi nó nhìn, một giọt nước mắt rơi lên những kí tự in nổi của cuốn sách.

“Tại sao cháu nghĩ là ông Dumbledore lại để lại cho cháu quyển sách này, cô Granger?” – ông Scrimgeour hỏi.

“Thầy… thầy biết là cháu thích đọc sách.”- Hermione nói

“Nhưng tại sao lại là cuốn sách đặc biệt ấy?”

”Cháu không biết. Chắc thầy nghĩ cháu sẽ thích nó.”

“Cháu đã bao giờ trao đổi về mật mã, hay là bất kì hình thức nào về việc trao đổi những tin nhắn bí mật, với Dumbledore chưa?”

”Không, con chưa từng”- Hermione vừa nói vừa dùng tay áo lau mắt. “Và nếu như Bộ đã không tìm thấy những gì bí ẩn trong vòng ba mươi mốt ngày, cháu nghi ngờ là cháu sẽ tìm được đấy..”

Hermione nín khỏi bật khóc nức nở. Ba người bịnêm chặt trên ghế khiến Ron rất khó khăn mới quang được tay lên vai Hermione. Scrimgeour quay trở lại bản di chúc.

“’Cho cậu Harry James Potter,’” ông đọc, và bên trong Harry dường như thu nhỏ lại vì sự phấn khíc,. “Ta để lại cho con trái Snitch con bắt được lần đầu tiên tại trận Quitditch đầu tiên của con ở Hogwart, như là sự nhắc nhở về phần thưởng cho tính kiên trì và khéo léo.”

Khi ông Scrimgeour lấy ra một quả bóng nhỏ cỡ quả óc chó màu vàng, những cái cánh màu bạc của nó vãy vẫy một cách yêu đuối, Harry Không thể không cảm giác thất vọng.

“Tại sao Dumbledore để lại cho cậu trái Snitch này?” - ông Scrimgeour hỏi.

“Cháu không biết,” – Harry nói. “Những cái lí do mà bác vừa đọc, con nghĩ là….. để nhắc nhở con về những gì con có thể nhận được nếu như con……. kiên trì và bất cứ cái gì khác.”

“Cậu nghĩ rằng quà tặng đó chỉ mang tính tượng trưng thôi sao?”

“Cháu nghĩ như vậy,” Harry nói. “Không thì còn là cái gì hơn được nữa?”

“Tôi mới đang là người đặt câu hỏi,” ông Scrimgeour nói, dịch cái ghế của ông lại gần chiếc sofa. Bóng tối đã bao trùm lên mọi vật; qua chiếc hàng rào, cái lều to mang trên mình nó một màu tr

Trang: [<] 1,31,32,[33],34,35,72 [>]
Đến trang (tối đa 72):