Polly po-cket
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
iếng nhiều bước chân chạy lại, cánh cửa phòng bật mở và ông bà Weasley chạy vào.

“Chúng tôi– chúng tôi nghe thấy –” ông Weasley nói, nhìn một cách đầy lo lắng trước sự mặt-đối-mặt của Harry và ông bộ trưởng.

”—sự to tiếng,” Bà Weasley hổn hển.

Ông Scrimgeour bước lùi lại một bước, liếc nhìn cái lỗ thủng mà ông ta làm ra trên cái áo của Harry. Ông ta dường như hối hận về sự nóng nảy quá mức của mình.

“Không - không có gì đâu,” ông ta càu nhàu. “Tôi…. Thấy tiếc về quan điểm của cậu,” ông ta nói, nhìn thẳng vào gương mặt của Harry. “Có lẽ cậu đã nghĩ là Bộ đã không ước muốn như những gì cậu – những gì Dumbledore – mong chờ. Chúng ta nên hợp tác với nhau.”

“Tôi không thích cái phương pháp của ông chút nào, thưa ông bộ trưởng,” Harry nói. “Ông nhớ không?”

Lần thứ hai, nó giơ bàn tay phải lên và đưa cho ông Scrimgeour xem cái vết thẹo màu trắng, đánh vần câu Tôi không được nói dối . Nét mặt ông Scrimgeour đanh lại. Ông ta quay đi không một lời nói và khập khiễng ra khỏi phòng. Bà Weasley bước theo lão đi ra khỏi phòng và rồi Harry nghe thấy tiếng dứng lại. Sau một phút bà Weasley quay lại và nói, “Ông ta đi rồi!”

“Ông ta muốn cái gì vậy?” Ông Weasley hỏi và nhìn ba đứa Harry, Ron, và Hermione cùng lúc khi bà Weasley quay trở lại.

“Để đưa những gì cụ Dumbledore để lại cho bọn cháu,” Harry nói. “Và họ cũng chỉ nói về nội dung chúc thư của cụ.”

Ở ngoài vườn, trên mấy cái bài, ba đồ vật mà ông Scrimgeour đưa cho chúng được chuyền tay tất cả mọi người. Mọi người la hét ầm ĩ quanh cái Tắt-lửa và cuối - Chuyện kể về những hiệp sĩ xứ Beedle và không ngớt than vãn về cái sự thật rằng ông Scrimgeour đã khước từ việc trao lại thanh kiếm, nhưng không ai đưa ra một ý kiến gì về việc tại sao cụ Dumbledore lại trao cho Harry một trái Snitch cũ. Và đến khi ông Weasley kiểm tra cáiTắt lửa lần thứ ba hay thứ tư gì đó, Bà Weasley ngập ngừng, “Harry con, mọi người đang rất đói vì chẳng ai muốn bắt đầu mà không có con… Bác phục vụ bữa tối được rồi chứ?”

Tất cả chúng ăn vội vàng bữa tối và sau khi hát “Happy Birthday” và nuốt chứng một đống bánh, bữa tiệc đã tàn. Bác Hagrid, người được mời đến đám cưới ngày hôm sau, nhưng quá lớn để có thể ngủ tại trang trại Hang Sóc, đã làm một cái lều để ngủ ở cánh đồng bên cạnh.

“Gặp bọn mình trên lầu,” Harry thì thầm với Hermione trong khi chúng đang giúp bà Weasley làm cho khu vườn trở lại nguyên trạng. “Sau khi tất cả mọi người đã đi ngủ.”

Lên trên phòng ngủ, Ron bắt đầu kiểm tra cái Tắt-lửa của nó, và Harry làm đầy cái ví do bác Hagrid tặng, không phải với vàng, mà là với những món quà nó được tặng, cho dù chúng cũng không có nhiều giá trị cho lắm như chiếc bản đồ đạo tặc, cái gương của chú Sirius tặng nó và cái mặt dây chueyenr của R.A.B. Nó kéo chặt dây lại và quấn cái túi quanh cổ nó, rồi ngồi giữ trái Snitch và xem đôi cánh mỏng của nó vẫy vậy một cách yếu đuối. Cuối cùng, Hermione gõ cửa và nhón chân bước vào phòng.

“Muffiato,” (Chặn âm thanh – ND) cô bé thì thần và vung cây đũa phép về phía cầu thang.

“Mình nghĩ là cậu không chấp nhận câu thần chú này mà?” Ron nói.

“Nhưng thời gian đã thay đổi rồi,” Hermione trả lời. “Giờ thì hãy đưa cho bọn mình xem cái Tắt lửa.”

Ron lấy nó ra, cầm ở trước mặt và ấn nó, chiếc đèn duy nhất trong phòng tắt phụt.

“Vấn đề là ….”, Hermione khẽ nói trong bóng tối, “chúng ta nên sử dụng nó kết hợp với bột tối hù xứ Pêru”

Một tiếng “cạch” nhỏ, và một quả bóng ánh sang từ cái đèn bật ngược trở lại trần nhà và chiếu chiếu sáng bọn nó một lần nữa.

“Tuyệt vời”, Ron thốt lên, thoáng một chút dè dặt,”Và theo như họ nói, thì cái này là do thầy Dumbledore chế ra”.

“Mình biết nhưng, chắc hẳn thầy Dumbledore không có ý để cái bật lửa lại chỉ để cho bạn tắt đèn thôi đâu.”

“Mấy cậu có nghĩ thầy biết được rằng Bộ pháp thuật sẽ tịch thu chúc thư cuả thầy và kiểm tra mọi thứ để lại cho bọn mình không?”, Harry hỏi

“Rõ ràng” Hermione nói ngay “trong chúc thư thầy không thể nói cho tụi mình biết tại sao thầy để lại mấy thứ đó cho tụi mình, và chúc thư cũng không giải thích…”

“… vì lý do gì thầy không gợi ý cho tụi mình khi thầy còn sống nhỉ?” Ron băn khoăn

“Ừ đúng,” Hermione nói ngay trong lúc gõ nhẹ vào quyển “Truyện kể về những hiệp sĩ nhà Beeldle”. “Nếu những thứ này quan trọng đếnmức trở thành mối lo ngại dưới mũi của bộ pháp thuật, các bạn nghĩ thầy cho tụi mình biết tại sao à… trừ khi thầy biết nó rõ ràng?”

“Không đúng, có phải thầy đã không ……” Ron nói, “Mình đã luôn nói rằng là thầy đãng trí mà. Tài năng và biết mọi thứ nhưng gàn dở. Để lại cho Harry một trái Snitch cũ- như thế là thế nào nhỉ?”.

“Mình cũng không biết,” Hermione nói. “Khi ông Scrimgeour bắt bạn cầm lấy nó, Harry, mình linh cảm chắc rằng sẽ có chuyện gì đó xảy ra”

“Ừ vậy thì” hary tiếp lời, tim nó đập nhanh hơn khi đưa trái snitch lên cao bằng những ngón tay. “Mình đã không cố gắng hết sức trước ông Scrimgeour?”

“Ý cậu là sao? ” Hermione hỏi

“Trái Snitch mình bắt được ở trong trận Quidditch đầu tiên của mình?” Harry nói ngay. “Hai người ko nhớ à ….?””

Hermione nhìn hoàn toàn sửng sốt. Ron há hốc miệng vì kinh ngạc cứ nhìn lom lom từ Harry đến trái Snitch nhiều lần cho đến khi nó há hốc miệng.

“Đó là trái mà cậu gần như nuốt chửng!”

“Chính vậy,” Harry đáp nhanh, lần này tim nó càng đập nhanh hơn nó cố ấn trái Snich vào miệng.

Nó không mở ra. Sự thất vọng và chán nản dâng lên: nó đặt trái banh vàng xuống nhưng sau đó Hermione hét lên

“Chữ viết! Nhìn đi, có chữ viết trên nos!”

Nó suýt làm rơi trái banh Snitch trong sự bất ngờ và hào hứng.

Hermione gần như đã đúng, khắc sâu trên lớp vỏ màu vàng, không hiện ra lần thứ hai, có năm được viết từ rất nhỏ, Harry nhận ra ngay hang chữ nghiêng nghiêng đó là chữ viết tay của cụ Dumbledore.

Ta mở ra tại lúc đóng lạiTa mở ra tại lúc đóng lại.

Dòng chữ biến mất ngay khi nó vừa đọc được chúng.

“’Ta mở ra tại điểm đóng….’ Nó phải có nghĩa gì chứ

Hermione và Ron cùng lắc đầu, nhìn ngơ ngác.

“Ta mở ra tại tại điểm đóng… đóng lại …. Ta mở ra tại điểm đóng lại…”

Dù chúng nhắc lại nhiều lần, với

Trang: [<] 1,33,34,[35],36,37,72 [>]
Đến trang (tối đa 72):