Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ng trông đến sởn gai ốc.

“Cháu cần nhấn mạnh với cậu là chiếc bánh sinh nhật cậu hôm nay cũng có hình của trái Snitch,” Scrimgeour nói với Harry. “Vì sao?”

Hermione nở một nụ cười đầy nhạo báng.

“Ồ, hiển nhiên như vậy mà ông không biết sao, nó đang hướng vào một sự thật bằng Harry là một tầm thủ xuất sắc, hay ông cho rằng,” cô nói. “Chắc chắn có một thông điệp bí mật từ cụ Dumbledore ở bên dưới lớp kem!”

“Tôi không nghĩ là có thứ gì giấu dưới lớp kem,” ông Scrimgeour nói, “nhưng một trái banh Snitch có thể là chỗ che dấu tốt cho một vật gì đó nho nhỏ. Các cô cậu biết vì sao, tôi chắc chắn vậy?”

Harry nhún vai, Hermione, tuy nhiên, lại trả lời: Harry nghĩ răng việc trả lời một cách chính xác như là một thói quen đã ăn sâu vào tư tưởng cô bé mà giờ đây, cô bé không ngăn nó lại được.

“Bởi vì tất cả những trái Snitch thì đều có một bộ nhớ,” cô bé nói .

“Cái gì?”Harry và Ron đồng thanh; cả hai đứa vẫn cứ quan niệm rằng Hermione thì chả biết gì nhiều về Quidditch.

“Chính xác,” Scrimgeour nói. “Một trái Snitch thì không được chạm bởi một bàn tay trần trước khi nó được phóng, với người làm ra nó cũng thế, họ phải đeo găng tay. Nó mang trong mình một sự kích thích bởi thế nó có thể nhận ra được người mà lần đầu tiên có thể chạm tay vô nó, trong một tình huống ganh đua để gianh lấy nó. Trái Snitch này” – ông ấy cầm trái banh vàng nhỏ xíu lên — “vẫn nhớ được cái lần bị cậu bắt, Potter. Nó thì làm cho tôi nghĩ rằng Dumbledore, người có một năng lực phép thuật vĩ đại, dù cho có một vài sơ suất nhỏ, có thể đã phù phép trái Snitch này chỉ để mở cho mỗi mình cậu.”

Tim Harry đập nhanh. Nó chắc chắng rằng ông Scrimgeour đã đúng. Làm thế nào để nói có thể không phải cầm trái Snitch bằng bàn tay trần của mìnhtrước mặt ông Bộ trưởng.

“Cậu không nói gì cả,” Scrimgeour nói. “Có thể cậu đã biết trước cái đang được ẩn dấu trong trái banh Snitch?”

“Không,”Harry thốt lên, vẫn đang băn khoăn làm sao nó có thể chạm vào trái Snitch mà không thực sự làm điều đó. Nếu như một mình nó biết được phép Đọc tư tưởng, thực sự biết, và có thể biết được ý nghĩ của Hermione; nó có thể đọc được điều gì đang diễn ra trong đầu Hermione.

“Cầm lấy nó,” Scrimgeour nói nhỏ.

Harry bắt gặp đôi mắt màu vàng của ông Bộ trưởng và biết rằng, nó không có một lựa chọn nào khác ngoài việc tuân lệnh . Nó giơ bàn tay của mình ra, ông Scrimgeour lại ngồi thẳng lên một lần nữa và đặt trái Snitch, chậm rãi và đầy cân nhắc, vào trong lòng bàn tay của Harry.

Chả có gì xảy ra. Những ngón tay của Harry khép lại đế giữ chặt trái Snitch, trái banh đã mệt vì vùng vẫy hết sức. Scrimgeour, Ron, và Hermione , và vẫn còn le lói hi vọng là sẽ có một điều gì đó xảy ra trong một vài tính huống.

“Đầy kịch tính nhỉ,” Harry nói lạnh băng. Cả Ron và Hermione đều phá ra cười.

“Đó là tất cả rồi đúng không?” Hermione hỏi, đứng dậy khỏi chiếc ghế võng.

“Không hẳn thế,” Scrimgeour nói, lúc này đang giận dữ “Cụ Dumbledore còn để lại một chúc thư nữa, Potter.”

“Đó là cái gì?” Harry khỏi, đầy kích động.

Lần này ông Scrimgeour không có ý định tìm hiểu cái ý nghĩa của di chúc nữa.

“Thanh gươm của Godric Gryffindor,” ông ta nói. Hermione và Ron như bật dậy. Harry nhìn quanh để tìm một dấu hiệu của cái chuôi cẩn hồng ngọc, nhưng ông Scrimgeour thì không mang theo thanh gươm cùng với cái túi da bởi vì trong bất cứ trường hợp nào, cái túi quá nhỏ.

“Vậy giờ nó ở đâu?” Harry hỏi đầy nghi hoặc.

“Thật không may,” Scrimgeour nói, “Cái thanh gươm đó không thuộc về cụ Dumbledore để cụ có thể cho đi. Thanh gươm của Godric Gryffindor là một vật mang tính lịch sử quan trọng, và như vật, thuộc về…”

“Nó thuộc về Harry!” Hermione nói nóng nảy. “Nó đã chọn Harry, chính bạn ấy mới là người tìm thấy nó và rút nó ra từ chiếc nón phân loại–”

“Theo như những dẫn chứng lịch sử đáng tin cậy, thanh gươm trao nó vào tay bất kì một Gryffindor xuất sắc nào,” Scrimgeour nói. “Và điều đó thì sẽ không làm cho nó chính xác thuộc về ngài Potter đây, dù cho cụ Dumbledore có thể đã quyết định.” ông Scrimgeour gãi nhẹ má, xem xét kĩ lưỡng Harry. “Sao cậu nghĩ vậy –?”

“Thầy Dumbledore muốn đưa cho cháu thanh gươm à?” Harry nói, cố gắng để giữ mình kiềm chế. “Bởi vì có thể cụ ấy nghĩ là nó đẹp khi treo trên tường của cháu chăng?”

“Đây là một trò đùa à, Potter!” ông Scrimgeour gầm lên. “Có phải vì cụ Dumbledore nghĩ rằng chỉ có thanh gươm của Godric Gryffindor mới đủ khả năng để tiêu diệt người kế vị Slytherin? Có phải cụ ấy trao cho cậu thanh gươm, Potter, bởi vì cụ ấy nghĩ rằng, cũng như bao người khác đnag nghĩ, cậu là môt người đựa chọn để tiêu diệt Kẻ-Chớ-Gọi-Tên-Ra?”

“Một lý thuyết nghe xuôi tai đấy,” Harry nói. “Đã có một ai thử đâm thanh kiếm qua Voldermort chưa? Có thể bộ nên cử một vài người thử làm điều đó, thay vì việc cứ phí hoài thời gian của họ để dập tắt mấy chiếc bât-lửa-tắt-đèn hay để che đậy những vụ tẩu thoát khỏi Azkaban. Đó có phải điều ông đang làm, thưa ngài Bộ trưởng, im thin thít ở trong phòng, hí hoáy cậy tung trái banh Snitch? Rất nhiều người đang chết đi – và tôi cũng suýt trở thành một trong số đấy – Voldemort săn đuổi tôi ngang qua cả ba tỉnh, hắn đã giết chết thầy Moody, nhưng rồi chả thấy một lời nói nào từ phía bộ pháp thuật, phải không? Và ông vẫn trông đợi là bọn tôi sẽ hợp tác với ông ư!”

“Cậu đi xa rồi đấy!” ông Scrimgeour hét lên, đứng bật dậy: Harry cũng bật dậy. Ông Scrimgeour khập khiễng tiến lại gần Harry và ấn đầu đũa phép vào ngực của Harry; Nó để lại một lỗ cháy đen trên cái áo của Harry như một ít tàn thuộc lá.

“Ôi!” Ron nói, nhảy ra khỏi ghế và rút đũa phép nhưng Harry ngăn lại,

“Đừng! Đừng cho ông ta cái cớ để bắt chúng ta?”

“Hãy nhớ rằng cậu đang ở một nơi không phải Hogwarts, được chứ?” Ông Scrimgeour nói và thở gấp, hơi thở phả vào mặt Harry. “Và nhớ luôn cho rằng, ta không phải = Dumbledore để mà có thể tha thứ cho cái thói láo xược và thiếu vâng lời của cậu? Cậu có thể coi cái thẹo đó như một chiếc vương miện, Potter, nhưng đây không phải lúc để mà một thằng-nhãi-mười-bảy-tuổi được phép nói ta cần làm cái gì! Cậu nên học thêm về sự kính trọng!”

“Cũng là thời gian để ông kiếm được nó.” Harry nói.

Cái sàn ra rung lên bởi t

Trang: [<] 1,32,33,[34],35,36,72 [>]
Đến trang (tối đa 72):