Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
đủ các ngữ điều khác nhau, vẫn không có một hi vọng nào hiểu được những từ đấy.

“Và còn thanh kiếm”, Ron chốt lại, khi cả bọn đã chán nản với việc tìm hiểu ý nghĩa dòng chữ trên trái Snitch”

“Tại sao thầy muốn Harry có được thanh kiếm?”

“Và tại sao lại không thể cho mình biết” Harry lặng đi “Mình đã ở đó, đúng là nó đã nằm ở trên tường trong phòng thấy khi mình và thấy nói chuyện hồi năm ngoái! Nếu thầy muốn mình có được nó, vậy tại sao lại không đưa mình ngay lúc đấy?”

Cảm giác đang phải ngồi làm một kỳ thi với một câu hỏi phải trả lời cho kì được tự dưng làm cho đầu óc nó bùng nhùng, kém minh mẫn. Có điều gì đó trong những cuộc trò chuyện dài với thầy Dumbledore năm ngoái không? Buộc lòng nó phải hiểu hết được ý nghĩa? Thầy Dumbledore rất mong nó hiểu?

“Còn về phần cuốn sách này,” Hermione băn khoăn “’Chuyện kể về những hiệp sĩ xứ Beedle’…. Mình chưa từng nghe qua về chúng”

“Cậu chưa bao giờ nghe ai nói về nó sao?” Ron hỏi, không tin vào tai mình. “Cậu đùa đấy à?”

“Thật vậy,” Hermione ngạc nhiên. “Cậu biết rõ về chúng lắm sao?”

“Ừ, dĩ nhiên!”

Harry nhìn lên, kinh ngạng. Cái chuyện Ron đọc một quyển sách mà Hermione thậm chí là chưa từng nghe qua thật là phi lí. Tuy nhiên Ron càng kinh ngạc hơn.

“Vậy! tất cả những câu truyện cổ về trẻ con đều được cho rằng là của Beedle đấy, như là:’Suối nước của Định mệnh Công bằng’… ‘Phù thuỷ và cái ấm nhún nhảy’… ‘Rabbitty Babbitty và cái chân Cục tác’…”

“Khoan đã,” Hermione hỏi “Truyện cuối là gì nhỉ?”

“Thôi nào!” Ron nói, nhìn Harry rồi đến Hermione một cách đầy hoài nghi. “mấy cậu chắc hẳn đã nghe về Rabbitty Rabbitty…..”

“Ron, cậu biết quá rõ Harry rồi còn mình thì lớn lên trong một gia đình Muggle!” Hermione nói. “Bọn mình không nghe những chuyện như của bạn khi còn bé mà là ‘Nàng bạch tuyết và bảy chú lùn’, và ‘Cô bé lọ lem’”

“Đấy là cái gì, một căn bệnh à?” Ron thắc mắc.

“Đó là những câu chuyện cổ tích dành cho trẻ con.” Hermione nói, cúi xuống ra dấu.

“Ờ.” Ron ngập ngừng. ”Ý mình là, những gì cậu nghe – Cậu biết đấy – những câu chuyện cổ xuất phát từ Beedle. Tớ không biết nguyên bản của chúng như thế nào.”

“Nhưng mình vẫn thắc mắc tại sao thầy Dumbledore lại cho rằng mình nên đọc chúng”

Có tiếng lách cách dưới cầu thang.

“Có thể là anh Charlie, mẹ mình giờ này ngủ rồi, đang loay hoay để mọc lại tóc của ảnh,” Ron sốt sắng

“Đúng ra lúc này bọn mình phải ngủ rồi,” Hermione nói kẽ. “Đừng mong chờ ngày mai được ngủ nướng”

“Ừ”, Ron nhất trí “Một sự nổi khùng của mẹ chú rể với bộ ba thì không khó khăn gì để phá hỏng buồi hôn lễ. Mình sẽ lo về đèn đóm”

Và Ron nhấn cái Tắt-lửa một cái cùng lúc Hermione rời khỏi căn phòng.





Chương VIII: Hôn lễ





Ba giờ chiều hôm sau, Harry, Ron, Fred và George đang đứng trước căn lều lớn màu trắng trong vườn, chờ đợi những vị khách mời của đám cưới. Harry đã uống một lượng lớn Thuốc Đa Dịch và giờ đây trở thành bản sao của một cậu bé Muggle tóc đỏ người địa phương, Ottery St .Catchpole, đứa đã bị Fred trộm vài cọng tóc bằng Bùa Triệu Tập. Theo kế hoạch, Harry sẽ được giới thiệu là ‘Anh họ Barny’ và kế hoạch này được giao phó cho khá nhiều họ hàng nhà Weasley để nguỵ trang cho nó.





Cả bốn đứa đều đang dán mắt vào bản kế hoạch xếp chỗ ngồi để có thể hướng dẫn mọi người đến đúng chỗ. Một toán những người bồi bàn áo choàng trắng đã đến một giờ trước khi buổi lễ bắt đầu, cùng một ban nhạc với bộ vét vàng, tất cả những phù thuỷ này hiện tại đều ngồi cách đó không xa, dưới một bụi cây, Harry có thể nhận ra một dải khói thuốc xanh từ những vết đốm.





Sau lưng Harry, lối vào căn lều để lộ ra những hàng ghế bằng vàng mỏng manh dễ vỡ dài thật dài được xếp dọc theo tấm thảm dài màu tím. Những cái sào chống đã được quấn bằng những bông hoa trắng và vàng. Fred và George đã buộc chặt một bó bóng bay vàng khổng lồ đúng vào nơi mà Bill và Fleur sẽ trở thành vợ chồng lát nữa. Ngoài trời, ong bướm đang bay lượn một cách chậm chạp, lười biếng qua bãi cỏ và hàng rào. Harry cảm thấy hơi bức bối. Cậu bé Muggle mà Harry đang giả dạng béo hơn nó một chút và bộ áo choàng làm nó thấy nóng và chật dưới ánh sáng chói lọi trong một ngày hè.





“Khi anh làm lễ cưới,” Fred nói, giật mạnh cổ áo choàng của chính mình, “anh sẽ chẳng đời nào bận tâm đến những thứ vô vị này cả. Các em có thể mặc bất cứ cái gì các em muốn, và anh sẽ ếm bùa Trói Toàn Thân lên má cho đến khi buổi lễ kết thúc.”





“Sáng nay má cũng đâu tệ lắm,” George nhận xét. “Chỉ khóc một ít vì Percy không ở đây, nhưng ai cần anh ta chứ? Úi trời, cố gắng nhé - họ đến rồi, nhìn kìa.”





Một nhóm người ăn vận toàn màu sáng vừa xuất hiện, từng người một, từ nơi vô định nơi cuối khu vườn. Trong vòng vài phút đoàn diễu hành đã được hình thành và bắt đầu đi ngoằn nghèo theo khu vườn, tiến đến căn lều. Những bông hoa kỳ lạ, những chú chim bị bỏ bùa mê đung đưa trên mũ của những vị phù thuỷ, trong khi những viên ngọc kiểu cách đắt giá lấp lánh trên ca-ra-vát của nhiều pháp sư; vài tiếng nói hoan hỉ lớn dần, lớn dần, át cả tiếng kêu vò vẽ của những chú ong khi đoàn người dừng bước trước căn lều.





“Tuyệt vời, em nghĩ em đã nhìn thấy một vài người nhà là tiên nữ” George bảo, nghển cổ để tự làm mình trông khá hơn. “Họ sẽ cần giúp đỡ để hiểu hơn về trang phục Anh của chúng ta, em sẽ trông chừng bọn họ …”





“Không nhanh thế đâu, anh bạn không tai!” Fred giật lại, lao qua một đám những phù thuỷ trung niên, tiến đến đoàn diễu hành, “Đây – Cho phép tôi được giúp đỡ,” nó nói với 2 cô gái người Pháp xinh đẹp. Họ cười khúc khích và sau đó đi theo Fred vào bên trong. George bị bỏ lại với những phù thuỷ trung niên và Ron chịu trách nhiệm hướng dẫn người bạn đồng sự cũ tại Bộ pháp thuật của ông Weasley, Perkins, trong khi một đôi bạn già lãng tai lại được Harry rút phải trong khi bốc thăm.





“Wotcher,” một giọng nói quen thuộc vang lên khi nó rời khỏi căn lều một lần nữa, nhận ra cô

Trang: [<] 1,34,35,[36],37,38,72 [>]
Đến trang (tối đa 72):

XtGem Forum catalog