XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ghĩ là Lupin trông có vẻ không vui. Tất cả trông đều có vẻ kì quặc, cô Tonks, đứng cạnh nó, trông rất rạng rỡ.

“Chúc mừng sinh nhật, Harry”- Bà cô ấy ôm chặt Harry và nói.

“Mày bảy tuổi tuổi, à”- Hagrid nói, nhận một cốc rượu to như cái vại từ Fred. “Thế là chúng ta đã gặp nhau đc sáu năm rồi đấy, Harry àh, con còn nhớ không?”

”Hình như thế ạ”, nó nhe răng cười. “Không phải bác xô cái cửa trước, tặng Dudley thêm một cái đuôi heo, và nói với con rằng con là một phù thuỷ đấy chứ?”

“Bác quên hết chi tiết rồi”, Hagrid cười như nắc nẻ. “Ron, Hermione, các con có khoẻ không?”

”Chúng con vẫn tốt ạ”. Hermione nói. “Bác thì sao?”

”Cũng không tệ lắm. Khá bận, chúng ta mới có những con kì lân mới sinh. Bác sẽ cho các con xem khi các con trở về –” Harry cố gắng để Ron và Hermione thôi nhìn chằm chằm khi Hagrid lục túi. “Đây này. Harry – ta không nghĩ được nên mang cái gì, nhưng rồi ta nhớ ra cái này.” Bác lấy ra một cái túi nhỏ bằng lông thú có dải rút dài, rõ rằng là đã được định sẵn để buộc xung quanh miệng túi. “Mokeskin, có thế giấu tất cả mọi thứ ở đây, Không ai có thể lấy nó ra trừ người chủ. Hiếm lắm đấy.”

“Rất cảm ơn bác, Hagrid”

“Không có gì,” Hagrid nói và phấy phấy bàn tay to như nắp thùng rác. “A, Charlie kia rồi. Lúc nào cũng thế. Này, Charlie,”

Charlie tiến lại gần, nhẹ vẫy cái tay một cách buồn bã . Anh Charlie còn thấp hơn cả Ron, người thấp mập, trên bắp tay có một số vết bỏng và cào.

“Chào, Hagrid, thế nào rồi?”

“Ta đang có ý viết cho cậu vài dòng.Nobert thế nào rồi?”

”Nobert?”- Charlie cười phá lên. “Con rồng đấy hả? Bây giờ bọn cháu gọi nó là Roberta.”

“Ồ, Nobert là con rồng cái à?”

”Vâng đúng vậy”- Charlie nói.

“Làm sao anh biết được?”- Hermione hỏi.

“Chúng hoang dại hơn”, Charlie nói. Charlie liếc nhìn phía sau và hạ giọng. “Ước gì bố khẩn trương lên đến đây ngay. Mẹ bắt đầu bực mình rồi đấy.

Mấy người quay lại nhìn bà Weasley. Bà vừa cố gắng nói chuyện với Delacour vừa không thôi liếc nhìn ra cổng.

“Tôi nghĩ là chúng ta nên bắt đầu mà Không cần đợi Arthur”. Bà gọi đầy đủ những người đang ở vườn sau một hoặc hai phút. “Chắc là ông ấy bị kẹt ở… ô”

Tất cả mọi người cùng lập tức nhìn vào một vệt sáng vụt qua vườn và vụt lên mặt bàn, rồi tự biến thành một con chồn bạc đứng trên chân sau và nói bằng giọng của ông Weasley.

“Bộ Trưởng bộ pháp thuật cũng đến cùng tôi”

Vị thần hộ mệnh tan biến thành một làn khói mỏng, khiến cả nhà Fleur nhìn xăm xoi vào cái chỗ nó vừa biến mất một cách ngạc nhiên.

“Chúng ta không nên ở đây,”- Lupin nói ngay. “Harry — ta xin lỗi — Ta sẽ giải thích cho con vào lúc khác”

Ông nắm cổ tay Tonk và kéo cô ta đi xa. Họ đến hàng rào, trèo qua và biến mất trong tầm mắt. Bà Weasley ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Ông bộ trưởng — Nhưng tại sao? –Ta không hiểu –”

Nhưng cũng chẳng còn thời gian để bàn chuyện đấy nữa; Một giây sau, ông Weasley hiện ra từ trong làn không khí, cùng với ông Rufus Scrimgeour, dễ nhận ra ngay lập tức bởi mái tóc hoa râm bờm xờm.

Hai người mới đến đi bộ qua sân hướng về cái vườn và cái bàn đèn lồng, nơi mọi người ngồi một cách im lặng, nhìn họ đang tiến đến dần. Scrimgeour càng đến gần thì ánh đèn lồng càng chiếu rõ hơn. Harry nhận ra là ông ta già hơn nhiều so với lần cuối gặp mặt, gầy dơ xương và trông thật khắc khổ.

“Xin lỗi vì tôi đã xen ngang”- ông Scrimgeour vừa nói vừa đi khập khiễng dừng chân trước bàn tiệc. “Nhất là tôi nhận ra tôi còn phá hỏng cả một buổi tiệc”- Đôi mắt ông nấn ná nhìn chiếc bánh sinh nhật Snitch khổng lồ.

“Chúc mọi điều hạnh phúc sẽ đến với cháu”

”Dạ, cảm ơn”- Harry nói.

“Ta cần nói chuyện riêng với cháu”- Scrimgeour nói tiếp. “À, với cả cậu Ronald Weasley cùng cô Hermione Granger nữa”.

“Chúng cháu à ?” – Ron sửng sốt. “Tại sao lại là chúng cháu?”

”Ta sẽ nói với riêng với các cháu” – Scrimgeour nói. “Ở đây có chỗ nào như thế không?” Ông hỏi bà Weasley.

“Có, tất nhiên rồi” – Bà Weasley đáp, trông rất căng thẳng. “Cái, ờ, cái phòng khách, tại sao ông không dùng nó nhỉ?”

”Cháu dẫn đường đi”- Scrimgeour nói với Ron. “Arthur, anh Không cần đi theo chúng tôi đâu”.

Harry nhận thấy hai ông bà Weasley nhìn nhau một cách lo lắng, và rồi nó, Ron cùng Herminone đứng dậy. Trên đường quay về nhà trong yên lặng, Harry biết là hai đứa kia cũng đang nghĩ như nó. Ông Scrimgeour chắc chắn, bằng cách nào đó, biết là ba đứa nó định rời khỏi Hogward.

Scrimgeour vẫn không nói gì khi cả bốn người đi qua cái nhà bếp bừa bộn và đến phòng khách của trang trại. Mặc dù cả khu vườn đã được trang hoàng bằng ánh đèn vàng dịu buổi tối, ở trong đây vẫn rất tối. Harry vẩy nhẹ đũa thần vào cái đèn dầu khi nó bước vào, làm căn phòng tồi tàn nhưng khá ấm cúng được chiếu sáng. Ông Scrimgeour ngồi vào cái ghế võng, cái mà Ron vẫn hay chiếm, còn Ron, Harry và Hermione ngồi chen chúc nhau trên cái ghế sofa. Khi mọi người đã ổn định, Scrimgeour bắt đầu nói.

“Ta có vài câu hỏi cho cả ba cháu, và ta nghĩ tốt nhất là nên nói với từng đứa một. Nếu hai cháu” - ông chỉ vào Harry và Hermione – “có thể lên gác đợi, thì ta sẽ bắt đầu với Ronald.

“Chúng cháu sẽ chẳng đi đâu cả” Harry nói, Hermione gật đầu cương quyết. “Ông có thể nói chuyện với cả bọn, hoặc là không gì cả.”

Scrimgeour nhìn Harry một cách lạnh lùng và đầy suy tính. Harry cảm tưởng là ông bộ trưởng đang nghĩ xem khai chiến về việc này có nên không.

“Cũng được thôi, cả ba đứa”. Ông ta lưỡng lự. Rồi ông ta nói rõ ràng: “Ta ở đây, chắc chắn là các cháu cũng biết, vì di chúc của cụ Dumbledore.

Harry, Ron và Hermione nhìn nhau.

“Thật là ngạc nhiên! Các cháu không biết là cụ Dumbledore đã để lại cho mình cái gì à?”

”Tâ…Tất cả bọn cháu ư?” Ron nói. “Cháu và cả Hermione nữa à?”

”Đúng vậy, tất cả –”

Nhưng Harry ngắt lời.

“Nhưng thầy Dumbledore đã mất từ hơn một tháng trước rồi. Tại sao đến tận bây giờ ông mới trao cho chúng cháu những gì thầy để lại?”

”Nó không quá rõ ràng sao?”- Hermione nói, trước khi ông Scrimgeour có thể trả lời. “Họ muốn kiểm tra xem thầy đã để lại cho chúng ta những gì. Ông không có

Trang: [<] 1,30,31,[32],33,34,72 [>]
Đến trang (tối đa 72):