Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
i liên quan nào đấy, nhưng mình không thể-không thể nghĩ được đó là cái gì.”

“Quidditch?” Ron nói. “Không phải cậu đang nói về Gorgovitch đấy chứ?”

“Ai cơ?”

“Dragomir Gorgovitch, truy thủ, đã chuyển qua Chudley Cannons cho một bản hợp đồng hai năm. Kỷ lục bỏ được nhiều Quaffle nhất trong một mùa.”

“Không,” Harry nói. “Hiển nhiên tớ không nghĩ về Gorgovitch.”

“Mình sẽ không cố nghĩ tiếp nữa,” Ron nói. “Tốt, dù gì cũng chúc mừng sinh nhật.”

“Wow- Đúng rồi ! Mình quên mất là đã mười bảy!”

Harry với lấy chiếc đũa phép đang năm bên cạnh chiếc giường , vẫy nó về phía cái bàn bừa bộn mà nó đặt chiếc kính, hô lên, “Accio kính!” Dù cho cũng chỉ cách một bước chân, nhưng nó cũng là một sự thỏa mãn lớn lao khi nhìn thấy chiếc kính bay về phía mình, ít nhất cho đến khi chúng đang nằm ở trước mắt nó.“Nhanh nhẹn đấy,” Ron cười hô hố.

Hân hoan trong việc thoát khỏi bùa Truy Nguyên, Harry làm cho đồ đạc của Ron bay tứ tung trong phòng, làm con Pigwidgeon thức giấc và vẫy ánh một cách đầy kích động trong chiếc lồng. Harry cũng thử thắt những chiếc dây giầy bằng phép thuật (những cái nút này cũng mất vài phút để gỡ ra bằng tay) và, bổ sung cho sự hào hứng của nó, nó đã làm cho mấy cái vỏ cam gắn chặt lên những tấm poster đội Chudley Cannons xanh sáng rực của Ron.

“Mình sẽ cài khoá quần lại bằng tay đấy,” Ron khuyên Harry, cười khẩy khi Harry lập tức ngừng tay lại kiểm tra. “Đây là quà của cậu. Mở nó luôn đi, chắc mẹ mình sẽ không vừa mắt mấy thứ này đâu.”

“Một cuốn sách?” Harry thắc mắc khi nó nhận được một gói quà vuông vức. “Hơi khác với truyền thống, phải không?”

“Đó không phải là một quyển sách bình thường đâu,” Ron nói. “Nó thực sự là vàng: Mười hai Cách cực kỳ An toàn để Quyến rũ nữ phù thuỷ. Giải thích tất tần tật những gì cậu cần biết về các cô gái. Giá như mình có nó năm ngoái thì mình đã biết chính xác làm thế nào để thoát khỏi cô nàng Lavender và mình cũng đã có thể biết được làm thế nào để đi với… Ừ, Fred và Geogre đã cho mình một bản của cuốn sách và mình đã học được nhiều điều từ nó. Cậu sẽ bất ngờ đấy, và nó cũng không chỉ viết về đũa phép đâu.”

Khi Harry và Ron xuống đến nhà bếp thì đã có một đống quà sinh nhật nằm trên mặt bàn. Bill và Monsieur Delacour đã ăn xong bữa sáng của họ, trong khi bà Weasley cứ tiếp tục đứng trò chuyện với họ qua cái chảo rán.

“Bác Arthur gửi lời chúc cháu một tuổi mười bảy hạnh phúc, Harry,” Bà Weasley nói, tươi cười với nó. “Bác ấy phải đi làm từ sớm, nhưng chắc sẽ về vào bữa tối. Quà của chúng ta ở trên đầu đấy.”

Harry ngồi xuống, cầm lấy gói quà mà bà Weasley nóimở ra. Bên trong gói quà là một chiếc đồng hồ trông từa tựa cái mà ông bà Weasley đã mua tặng Ron khi nó 17 tuổi; nó bằng vàng, với những ngôi sao đang bay vòng vòng ở viền thay cho mấy cái kim.

“Theo truyền thống thì một phù thủy sẽ nhận được một chiếc đồng hồ khi ở tuổi trưởng thành,” Bà Weasley nói, đứng bên cạnh mấy cài nồi và nhìn Harry một cách áy náy . “Bác rất tiếc vì cái đồng hồ này không mới bằng cái của Ron, nó là của người em trai của bác – Fabian và chú ấy chả bao giờ cẩn thận với những đồ đạc của mình, cái đồng hồ hơi bị móp về đằng sau, nhưng…”

Bà Wesley không nói thêm nữa vì Harry đã đứng dậy và ôm chặt lấy bà. Nó đã cố gắng để nói lên những điều không thể nói qua cái ôm nhưng có lẽ bà Weasley hiểu, bởi vì bà xoa má của Harry một cách vụng về khi nó bỏ tay ra, rồi bà vung đũa một cách ngẫu nhiên, làm cho một nửa chỗ thịt lợn xông khói bắn lên khỏi cái chảo và rơi xuống nền.

“Sinh nhật vui vẻ, Harry!” Hermione nói, đi nhanh vào trong bếp và đặt một cái gói lên trên chồng quà. “Nó thì không có gì nhiều nhưng mình nghĩ là cậu sẽ thích. Thế còn bạn tặng gì cho Harry?” cô ấy quay sang hỏi Ron, và cậu chàng thì phớt lờ câu hỏi này.

“Ồ, nhanh nhanh, bóc quà của Hermione nào!” Ron nói.

Hermione đã mua cho Harry một cái Bông Vụ Mách lẻo mới. Còn một gói quà nữa thì có một chiếc dao cạo tự động từ Bill và Fleur (”nớ thì sẻ giúp cảo dâu chơ bạn một cạch iển chiển nhứt,” Monsieur Delacour đảm bảo với nó, “nhưng bạn sẽ phải cho nó biết chính xác những gì bạn muốn…còn níu khôn thì bản sẽ phát hiển rơ dằng bản sẻ có ít tót hơn bản muổn…”), thêm một vài thanh sô cô la từ Delacours, và một hộp to đùng chứa mặt hàng mới nhất từ tiệm phù thỉ wỉ wái của 2 anh em Fred and George.

Harry, Ron và Hermione đã không chần chừ rời khỏi chiếc bàn khi Delacour, Fleur, và Gabrielle xuống bếp và làm cho cái nhà bếp ồn ào một cách khó chịu.

“Mình sẽ gói hết chúng lại cho cậu,” Hermione nói nhanh, và lấy đống quà của Harry ra khỏi tay nó và ba trong số chúng thì hưởng lên trên cầu thang. “Mình gần xong rồi, Mình chỉ đang đợi cái quần đùi của cậu nhanh chóng được giặt xong , Ron!”

Ron đang lắp bắp bỗng nhiên bị cắt ngang bởi một tiếng mở cửa ở tầng một.

“Harry, anh có thể qua đây một lát được không?”

Đó là Ginny. Ron đột ngột ngừng lại, nhưng Hermione giữ lấy khuỷu tay Ron và kéo lên tầng trên. Harry đi theo Ginny lên phòng của cô bé trong sự cậun chồn.

Nó chưa từng đặt chân vào căn phòng này trước đây. Căn phòng nhỏ nhưng rất sáng sủa. Có một tấm poster lớn của ban nhạc Wizarding the Weird Sisters trên tường, và một bức hình của Gwenog Jones, đội trưởng của đội Quidditch nữ - Holyhead Harpies, trên một bức tường khác. Một cái bàn được dựng đối mặt với cửa sổ nhìn ra vườn, nơi nó với Ginny đã một lần chơi Quidditch-hai-người-một-đội với Ron và Hermione, và là nơi đặt cái lều to, trắng màu ngọc trai. Cái cờ màu vàng cũng cao ngang với cái cửa sổ phòng Ginny.

Ginny nhìn thẳng vào khuôn mặt của Harry, hít một hơi sâu và nói, “Chúc mừng anh sinh nhật thứ mười bảy.”

“Ừ….. cám ơn em.”

Cô bé vẫn đang nhìn chăm chù Harry; nó tuy nhiên, cảm thấy thật khó mà nhìn vào Ginny vì điều đó chẳng khác gì cố căng mặt nhìn chằm chằm vào một cái ánh sáng chói lòa.

“Cảnh ngoài kia đẹp thật,” nó nói một cách yếu ớt, hường về phía ô cửa sổ.

Cô bé phớt lờ câu nói đó. Harry không thể cứ trách cô bé.

“Em không biết nên mua gì cho anh,” cô bé nói.

“Em không cần mua gì cả.”

Cô bé không để ý đến lời nói đó.

“Em không thể nghĩ ra có cái gì hữu dụng cả. Không thể nào quá lớn vì anh sẽ không thể đem nó bên mình.”


Trang: [<] 1,28,29,[30],31,32,72 [>]
Đến trang (tối đa 72):

Polaroid