ng nếu cháu đi thì những nỗ lực của chúng ta sẽ là vô ích”
“Cáu không được đi đâu hết,” Bác Hagrid gầm lên. “Ôi, Harry, sau tất cả những gì mà chúng ta đã chải qua tể mang được cháu đến đây à?”
“Ừ, thế còn cái tai đang chảy máu của anh thì sao hả?” George nói, nhổm mình trên cái nệm của anh.
“Em biết là –”
“Thầy Mắt Đien sẽ không muốn-”
“EM BIẾT” Harry hét lên.
Harry thấy như bị bao vây và hăm dọa: Chẳng lẽ họ nghĩ nó không biết những gì họ làm cho nó, sao họ không hiểu là có lí do chính đáng để nó ra đi, trước khi họ phải gánh chịu một tí gì thay cho nó nữa? Bà Weasley phá vỡ sự im lặng ngượng ngùng kéo dài một lúc lâu trong khi vết sẹo của nó vẫn khó chịu và đau âm ỉ.
“Hedwig đâu hả Harry?” bà dỗ dành. “Chúng ta có thể đem nó lên với Pidwidgeon và cho nó chút gì để ăn.”
Ruột gan Harry thắt lại. Nó không thể nói sự thật với bà được. Nó uống cạn li Whisky lửa của mình để tránh phải trả lời.
“Chờ cho đến khi mọi chuyện lan ra, cháu lại làm điều đó lần nữa Harry à!” bác Hagrid nói. “Thoát khỏi hắn, chiến đấu với hắn ngay cả khi hắn đang ở ngay trên đầu cháu!”
“Đâu phải cháu,” Harry thằng thừng. “Đó là cây đũa phép của cháu. Nó hành động theo ý nó đấy chứ.”
Sau một lúc, Hermione nhẹ nhàng, “Không thể thế được Harry ạ. Chắc ý cậu là cậu làm phép mà không có chủ định, cậu hành động theo phản xạ.”
“Không,cái xe rơi xuống, mình không biết Voldermort đang ở đâu, nhưng cây đũa xoay tít trong tay tớ, tìm ra hắn và bắn một lời nguyền vào hắn, và thậm chí tớ còn chẳng biết đấy là lời nguyền gì nữa. Tớ chưa bao giờ tạo được một ngọn lửa vàng hiện ra cả.”
“Cũng thường thôi,” bà Weasley nó,i “Trong những hoàn cảnh bức thiết, cháu có thể làm ra những phép lạ mà cháu chưa từng mơ tới .Bọn trẻ con vẫn thường thế, trước khi chúng được dạy dỗ”
“Không phải thế đâu,” Harry nói qua hàm răng nghiến chặt. Vết sẹo của nó đang nhức nhối. Nó thấy tức giận và chán nản; nó ghét cái ý nghĩ là mọi người đều tưởng nó có đủ quyền năng sánh tầm Voldemort .
Chẳng ai nói gì. Nó biết họ không tin mình. Bây giờ nó lại suy nghĩ lại về chuyện đó, đúng là nó chưa từng nghe ai nói về việc một cây đũa tự làm phép.
Cái sẹo của lại buốt lên vì đau, nó làm tất cả để không lớn tiếng rên rỉ. Muốn hít thở không khí trong lành, nó đặt cái ly xuống và rời phòng
Khi nó đi ngang qua sân, con Vong mã xương xẩu có cánh khổng lồ ngước nhìn lên, sột soạt đôi cánh dơi khổng lồ của nó và rồi lại quay vào bãi thả mình. Harry dừng ở cánh cổng vườn, nhìn đăm chiêu vào những cái cây mọc trên mặt đất, xoa cái trán đang nhức nhối của nó và nghĩ về cụ Dumbledore.
Cụ Dumbledore sẽ tin nó, nó biết thế. Cụ Dumbledore cũng sẽ biết như thế nào và tại sao cây đũa của Harry lại hành động một cách tự chủ, vì cụ Dumbledore luôn có câu trả lời; cụ hiểu biết về đũa phép, đã giải thích được sự nối kết kì lạ đã tồn tại giữa cây đũa của nó và Voldermort… Nhưng cụ Dumbledore cũng như thầy Mắt Điên, chú Sirius, như bố mẹ nó và cả con cú tội nghiệp của nó, tất cả đều đi đến nơi mà Harry không còn có thể nói chuyện được với họ nữa. Nó lại cảm thấy cổ họng khô cháy dù nó chẳng uống giọt Whiskey lửa nào cả…
Và rồi, bất thình lình, cơn đau từ vết sẹo trỗi dậy. Nó ôm chặt lấy trán và nhắm tịt mắt lại, một tiếng thét vang lên trong đầu nó.
“Ngươi nói với ta rằng vấn đề đấy có thể giải quyết bằng cách sử dụng đũa phép của kẻ khác.”
“Không! Không! Tôi cầu xin ngài, tôi cầu xin…”
“Ollivander! Ngươi đã nói dối Chúa Tể Voldermort,”
“Tôi không… Tôi thề là tôi không…”
“Mi tìm cách giúp đỡ Potter, mi giúp nó trốn thoát khỏi tay ta!”
“Tôi thề là tôi không làm thế… Tôi đã tưởng là cây đũa khác sẽ làm được…”
“Thế thì giải thích đi, chuyện gì đã xảy ra. Cây đũa của Lucius đã bị phá hủy!”
“Tôi không hiểu được… Sự kết nối… Chỉ có giữa 2 cây đũa của ngài và…”
“Dối trá”
“Làm ơn… Tôi cầu xin ngài…”
Harry thấy bàn tay trắng bệch nâng cây đũa của nó lên và cảm nhận cơn giận giữ khủng khiếp của Voldermort đang dâng tràn, và thấy ông già yếu đuối trên sàn nhà, quằn quại trong đau đớn-
“Harry?”
Cũng nhanh như khi nó đến :Harry run rẩy đứng trong bóng tối, nắm chặt lấy cánh cổng vườn, trái tim của nó đập mạnh, vết sẹo của nó vẫn nóng ran. Phải mất một lúc lâu trước khi nó nhận ra Ron và Herminone đang ở bên cạnh mình.
“Harry, vào nhà đi” Hermione thì thầm “Không phải là cậu vẫn đang nghĩ về chuyện bỏ đi đấy chứ?”
“Ừ, cậu phải ở đây chứ anh bạn.” Ron nói, thụi vào lưng Harry.
“Cậu ổn chứ?” Hermione hỏi, cô ở đủ gần để nhìn vào mặt của Harry. “Trông cậu khiếp quá!”
“À ừ,” Harry nói, giọng hơi run, “Chắc là tớ trông còn khá hơn cụ Ollivander….”
Khi nó kể xong những gì mà nó thấy, Ron trông sợ hãi, nhưng còn Hermione thì rõ là khiếp vía.
“Nhưng mình tưởng là điều này phải ngừng rồi chứ! Vết sẹo của cậu – điều này không được tiếp tục xảy ra ! Cậu không thể để sự nối kết ấy lại mở ra một lần nữa – thầy Dumbledore muốn cậu khép kín tâm trí mình!”
Khi nó không trả lời, cô bé kẹp chặt tay nó.
“Harry, hắn đang chiếm lấy Bộ Pháp thuật, báo chí và một nửa thế giới pháp thuật! Đừng để cho hắn vào được tâm trí của cậu.”
Chương VI: Con ma cà rồng mặc pajamas
Cú sốc sau sự ra đi của thầy Mắt-Điên bao trùm lấy căn nhà nhiều ngày sau đó: Harry vẫn cứ mong mỏi thấy ông lộp cộp đi vào qua cửa sau như những thành viên khác của Hội, những người thường xuyên qua lại để chuyển tin tức. Nó cảm giác không gì ngoài hành động thực sự mới có thể làm dịu đi cảm giác tội lỗi và đau khổ ở trong lòng, và rằng nó phải lên kế hoạch cho nhiệm vụ tìm và tiêu diệt những Trường Sinh Linh Giá sớm nhất có thể.
“Ừm, cậu không thể làm bất cứ điều gì về những” – Ron hạ giọng ở từ Trường sinh linh giá – “cho đến khi cậu đủ mười bảy tuổi. Cậu vẫn còn chịu sự giám sát của Bộ Pháp thuật đấy! Và liệu chúng ta có thể lên kế hoạch ở đây hay bất cứ nơi nào khác? Hay,” Ron hạ giọng xuống thì thầm, “cậu có nghĩ là cậu đã biêt Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Bi
Trang:
[<] 1,
20,
21,[22],
23,
24,
72 [>]Đến trang (tối đa 72):