. Khá là thú vị nếu nói chuyện với bà ấy, phải không?”
Không có nhiều sự thông cảm trong nụ cười mà Hermione dành cho Harry. Nó lấy lại lá thư và tấm ảnh, đút vào cái túi nhỏ ở quanh cổ để không phải nhìn thấy cô bé và lùi lại. “Mình hiểu rằng cậu rất muốn nói chuyện với bà ấy về ba má cậu, về cụ Dumbledore nữa!” Hermione nói. “Nhưng điều đó có giúp gì chúng ta trong việc tìm kiếm các Horcrux không?” Harry không trả lời, và cô bé tiếp tục. “Harry, mình biết là cậu thực sự muốn đến thung lũng Godric, nhưng mình sợ. Mình rất sợ cái việc bọn Tử Thần Thực Tử đã tìm ra chúng ta dễ dàng đến thế nào trong ngày hôm qua. Điều đó khiến mình cảm thấy rõ ràng hơn bao giờ hết là chúng ta nên tránh cái nơi ba má cậu được chôn cất. Mình chắc chắn rằng bọn chúng sẽ rất mong chờ cậu đến thăm nơi đó.”
“Không chỉ có thế…” Harry nói, vẫn tránh nhìn vào cô bé. “Dì Muriel nói một số thứ về cụ Dumbledore ở lễ cưới. Mình muốn biết sự thật.”
Nó nói với Hermione mọi điều mà dì Muriel đã nói với nó. Khi nó kết thúc, Hermione nói. “Dĩ nhiên, mình hiểu điều đó làm cậu buồn, Harry –“
“Mình không buồn!” Harry nói dối. “Mình chỉ muốn biết đó có phải là sự thật hay không –”
“Harry cậu có thực sự nghĩ là sẽ tìm được sự thật từ những mụ già như dì Muriel, hoặc mụ Rita Skeeter? Làm sao mà cậu có thể tin bọn họ? Cậu biết cụ Dumbledore mà!”
“Mình nghĩ là thế!” Nó thì thầm.
“Nhưng cậu cũng biết là có bao nhiêu sự thật trong những gì mụ Rita viết về cậu đấy! Ông Doge đúng đấy, làm sao cậu có thể để những người đó làm nhơ bẩn những hồi ức của cậu về cụ Dumbledore?”
Nó quay đi, cố không để lộ sự oán giận mà nó đang cảm thấy. Lại một lần nữa, phải chọn xem nên tin cái gì. Nó muốn biết sự thật. Vậy tại sao mọi người đều quyết định rằng nó không nên biết?
“Chúng ta xuống bếp không?” Hermione đề nghị sau một lúc im lặng. “Kiếm cái gì đó cho bữa sáng?”
Nó đồng ý một cách miễn cưỡng, và theo cô bé ra đến đầu cầu thang, đi qua cánh cửa thứ hai. Có những vết cào sâu dưới lớp sơn cửa, bên dưới một tấm biển nhỏ mà nó nhận ra ở trong bóng tối. Nó đi lên bậc thang cao nhất để đọc. Đó là một tấm biển nhỏ đầy phô trường, chữ viết bằng tay gọn gàng giống cái kiểu mà Percy Weasley đã từng treo trước cánh cửa phòng ngủ của anh ta.
ĐỪNG VÀO ĐY
NẾU KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP RÕ RÀNG CỦA
Regulus Arcturus Black
Sự kích động tràn ngập lấy Harry, nhưng nó không chắc chắn ngay vì sao. Nó đọc lại tấm biển lần nữa. Hermione đã đi xuống tầng dưới.
“Hermione,” Nó nói, ngạc nhiên khi giọng mình rất bình tĩnh. “Hãy quay lại đây!”
“Chuyện gì vậy?”
“R.A.B. Mình nghĩ mình tìm ra người đó rồi!”
Há hốc miệng vì kinh ngạc, Hermione chạy vội lên.
“Trong lá thư của má cậu à? Nhưng mình không nghĩ là mình thấy -”
Harry lắc đầu, chỉ vào tấm biển của chú Regulus. Cô bé đọc nó, rồi nắm tay Harry chặt đến nỗi nó phải nhăn mặt.
“Em trai của chú Sirius à?” Cô bé thì thào.
“Chú ấy đã từng là một Tử Thần Thực Tử.” Harry nói. “Chú Sirius đã kể cho mình nghe về chú ấy, chú ấy đã gia nhập cùng bọn chúng khi còn rất trẻ, sau đó chú ấy cảm thấy mình thật hèn nhát và muốn rời khỏi bọn chúng – vì thế bọn chúng đã giết chú ấy!”
“Mọi thứ đều khớp!” Hermione hổn hển. “Nếu chú ấy là một Tử Thần Thực Tử và đã gặp Voldemort, và nếu chú ấy tỉnh ngộ, thì chú ấy sẽ muốn hắn sụp đổ!”
Cô bé thả tay Harry ra, ngó đầu qua lan can và hét lên. “Ron! RON! Lên đây, nhanh lên!”
Ron xuất hiện, thở hổn hển, đũa phép đã sẵn sàng trong tay.
“Chuyện gì vậy? Nếu đó là về những con nhện khổng lồ, thì mình muốn có bữa sáng trước khi –”
Nó cau mày lại trước tấm bảng của chú Regulus mà Hermione đang im lặng chỉ vào.
“Cái gì? Em trai của chú Sirius à? Regulus Arcturus… Regulus… R.A.B.! Cái mề đay -cậu không cho rằng –”
“Hãy tìm xem!” Harry nói. Nó đẩy cửa, nhưng cửa đã khoá. Hermione chỉ đũa phép vào tay cầm và nói. “Alohamora.” Có một tiếng click, và cánh cửa mở ra.
Bọn chúng cùng tiến đến ngưỡng cửa, nhìn quanh. Phòng của chú Regulus nhỏ hơn một chút so với chú Sirius, nhưng không vì thế mà mất đi vẻ đàng hoàng nghiêm trang. Trong khi chú Sirius luôn tìm kiếm sự khác biệt với phần còn lại của gia đình, thì chú Regulus lại có vẻ muốn nhấn mạnh điều ngược lại. Màu truyền thống của Slytherin, xanh lục bảo và bạc ở khắp nơi, che phủ giường ngủ, tường và cửa sổ. Con dấu của gia đình Black được sơn cẩn thận lên giường, cùng với một câu ngắn gọn, TOUJOURS PUR (ND: Tiếng Pháp: LUÔN LUÔN THUẦN CHỦNG). Bên dưới là một bộ sưu tập những bài báo màu vàng được cắt ra, tất cả đã nói lên đó là một người cắt dán ảnh tồi tệ. Hermione đi dọc căn phòng và kiểm tra chúng.
“Tất cả đều nói về Voldemort!” Cô bé nói. “Chú Regulus có vẻ là một người hâm mộ hắn trước khi gia nhập bọn Tử Thần Thực Tử!”
Một làn hơi của bụi hoa hồng toả ra từ khăn trải giường khi cô bé ngồi xuống để đọc những bài báo bị cắt ra đó. Harry, trong lúc đó, để ý đến một bức ảnh khác: một đội Quidditch trường Hogwarts đang mỉm cười và vẫy vẫy từ khung hình. Nó di chuyển đến gần hơn và thấy biểu tượng con rắn trên ngực họ: Biểu tượng của Slytherin. Chú Regulus được nhận ra ngay lập tức, chú ngồi giữa hàng đầu tiên: Chú có mái tóc đen và khuôn mặt hơi kiêu căng giống như anh mình, nhưng chú cao hơn, gầy hơn, và không đẹp trai như chú Sirius.
“Chú ấy là một Tầm Thủ!” Harry nói
“Cái gì?” Hermione trả lời một cách lơ đãng. Cô bé đang đắm chìm trong những bài báo về Voldemort.
“Chú ấy ngồi giữa hàng thứ nhất, đó là vị trí của Tầm Thủ… Đừng bận tâm,” Harry nói, nhận ra rằng không ai nghe nó. Ron đang chống tay quỳ xuống tìm phía bên dưới tủ quần áo. Harry nhìn quanh phòng, cố tìm một nơi có thể ẩn giấu và dừng lại ở cái bàn. Lại một lần nữa, có ai đó đã lục lọi ở đây. Những gì ở trong ngăn kéo đều đã được lôi ra, bụi bẩn khắp nơi, và không có gì đáng giá ở đây: những chiếc bút lông ngỗng cũ, những quyển sách đã lỗi thời là bằng chứng rõ ràng cho việc chúng đã được sử dụng thô bạo, một bình mực bị vỡ, những vết mực còn lại nhớp nháp bao phủ cái ngăn kéo.
“Có một cách dễ dàng hơn!” Hermione nói, khi Harry đang chùi bàn tay đầy mực vào cái quần jeans của
Trang:
[<] 1,
48,
49,[50],
51,
52,
72 [>]Đến trang (tối đa 72):