nó. “Accio Locket!” 0
Không có gì xảy ra. Ron, đang tìm kiếm ở những nếp gấp của tấm rèm cửa, tỏ vẻ thất vọng.
“Có phải vậy không? Nó không có ở đây à?”
“Ồ, có thể nó vẫn ở đây, nhưng bị bùa chú bảo vệ!” Hermione nói. “Những bùa chú ngăn cho nó khỏi bị triệu tập bởi phép thuật. Các cậu biết đấy!”
“Giống như Voldemort đã làm với cái chậu đá trong hang!” Harry nói, nhớ lại là mình đã không thể triệu tập cái mặt dây chuyền giả.
“Làm thế nào chúng ta tìm ra nó đây?” Ron hỏi.
“Chúng ta tìm thủ công vậy,” Hermione trả lời.
“Ý kiến hay đấy,” Ron đảo mắt đáp, rồi quay lại với việc kiểm tra rèm cửa.
Bọn chúng lục lọi từng thước một của căn phòng trong hơn một giờ, và buộc phải thừa nhận rằng, cái mặt dây chuyền không có ở đây.
Bây giờ, mặt trời đã lên; dù chiếu qua ô cửa đầy bụi bặm, ánh nắng vẫn làm chúng loá mắt.
“Dù sao, nó có thể ở một nơi nào đó trong căn nhà này,” Hermione nói bằng một giọng khá bình tĩnh khi đi xuống cầu thang. Khi Harry và Ron đã trở nên nản chí, cô bé càng có vẻ khẳng định hơn. “Dù chú ấy có tiêu diệt được nó hay không, chú ấy sẽ muốn ẩn giấu nó khỏi Voldemort, phải không? Các cậu có nhớ tất cả những thứ kinh khủng mà chúng ta đã vứt đi khi ở đây lần cuối cùng không? Cái đồng hồ phóng điện vào tất cả mọi người và cái áo choàng cố bóp cổ Ron; Chú Regulus chắc hẳn đã vứt chúng ở đó để che đi nơi ẩn giấu cái mặt dây chuyền, chỉ là chúng ta không nhận ra… nhận ra…”
Harry và Ron nhìn cô bé. Cô bé đang đứng với một chân vẫn đang giơ lên không khí, với cái nhìn chết lặng như vừa bị trúng bùa Đổi Ký Ức, đôi mắt cô như muốnbật khỏi con ngươi.
“… đúng lúc!” Cô bé thì thào.
“Có cái gì không ổn à?” Ron nói.
“Có một cái mặt dây chuyền.”
“Cái gì?” Ron và Harry nói cùng một lúc.
“Trong ngăn tủ ở phòng khách. Không ai có thể mở nó. Và chúng ta… chúng ta…”
Harry có cảm giác như một cục gạch vừa trôi tuột từ ngực xuống dạ dày. Nó đã nhớ ra. Nó thậm chí còn cầm vào vật đó khi bọn họ truyền cho nhau, mỗi người đều lần lượt cạy nó ra. Vật đó đã bị ném vào đống rác rưởi, cùng với cái chụp đèn đầy bột mụn cóc và cái hộp nhạc khiến mọi người buồn ngủ…
“Kreacher đã lấy lại rất nhiều thứ bị chúng ta vứt đi!” Harry nói. Đó là cơ hội duy nhất, một hy vọng mong manh còn lại, và nó sẽ tiếp tục bám vào hy vọng ấy cho đến khi buộc phải từ bỏ. “Nó giấu cả đống đồ đạc trong cái tủ trong nhà bếp. Đến đó nào!”
Nó đi xuống cầu thang, nhảy hai bậc một lúc, hai đứa kia cũng chạy sát theo sau. Chúng gây ra quá nhiều tiếng ồn đến nỗi chúng làm thức giấc tấm chân dung của mẹ chú Sirius khi đi ngang qua đại sảnh.
“Rác rưởi! Máu bùn! Cặn bã!” Bà ta hét lên theo những bước chân khi chúng xông vào nhà bếp và đóng sầm cánh cửa đằng sau.
Harry chạy theo chiều dài căn phòng, dừng lại ở cánh cửa tủ của Kreacher, giật mạnh nó ra. Có một đống chăn cũ ở nơi mà con gia tinh đã từng ngủ, nhưng không còn ánh sáng lấp lánh từ những thứ đồ nữ trang rẻ tiền mà Kreacher thu nhặt được nữa. Thứ duy nhất còn lại là quyển sách có tựa Sự Cao Quý Tự Nhiên: Một Bảng Phả Hệ Phù Thuỷ. Không tin vào mắt mình, Harry vồ lấy những tấm chăn và rũ rũ chúng. Mùi chuột chết bay ra và lan toả khắp phòng. Ron rên rỉ khi tự ném mình lên chiếc ghế của nhà bếp; còn Hermione thì nhắm mắt lại.
“Chưa kết thúc đâu!” Harry nói, và nó cao giọng gọi. “Kreacher!”
Có một tiếng nổ lớn và con gia tinh Harry bất đắc dĩ thừa hưởng từ chú Sirius hiện ra phía trước cái lò sưởi trống rỗng và ẩm ướt: nhỏ bé chỉ bằng nửa người thường, làn da nhợt nhạt hiện ra ở những nếp gấp quần áo, rất nhiều sợi tóc trắng mọc ra từ đôi tai giống tai dơi của con gia tinh. Nó vẫn mặc cái giẻ bẩn thỉu như lần đầu bọn chúng gặp nó, và cái nhìn khinh bỉ mà nó dành cho Harry đã chứng tỏ rằng, thái độ của nó với sự thay đổi chủ nhân không hề thay đổi, giống hệt như vẻ bề ngoài của nó.
“Chủ nhân…” Kreacher rền rĩ qua cái giọng giống như ếch, và nó cúi xuống, tự nói với đầu gối của mình. “… đã trở lại căn nhà cũ của bà chủ cùng với tên Weasley, kẻ phản bội dòng máu và con Máu bùn….”
“Ta cấm mi được gọi bất kỳ ai là ‘kẻ phản bội dòng máu’ hay ‘Máu bùn’!” Harry gầm gừ. Nó đã tìm ra Kreacher, với cái mũi dài và đôi mắt đỏ ngầu, một thứ rõ ràng là rất khó ưa, nhất là khi con gia tinh đã bán đứng chú Sirius cho Voldemort.
“Ta có một câu hỏi cho mi!” Harry nói, tim nó đập nhanh khi nó nhìn xuống con gia tinh. “Và ta ra lệnh cho mi phải trả lời đúng sự thật, hiểu không?”
“Vâng, thưa chủ nhân!” Kreacher nói, lại cúi thấp xuống lần nữa. Harry thấy mồm của con gia tinh không hề chuyển động, không nghi ngờ gì nữa, nó không thể thốt ra bất kỳ một lời lăng mạ nào.
“Hai năm trước,” Harry nói, tim nó đập nhanh trong lồng ngực, “có một cái mặt dây chuyền to bằng vàng ở căn phòng khách trên gác. Chúng ta đã ném nó đi. Mi có lấy cắp nó lại không?”
Có một khoảng im lặng, rồi con gia tinh đứng thẳng lên để nhìn rõ mặt Harry. Sau đó nó nói: “Có!”
“Hiện giờ nó đang ở đâu?” Harry hỏi một cách hân hoan trong khi Ron và Hermione rất vui sướng.
Kreacher nhắm mắt lại như thể nó không thể chịu đựng được phản ứng của bọn chúng khi nó trả lời
“Mất rồi.”
“Mất rồi?” Harry lặp lại, sự phấn chấn đã trôi tuột đi mất. “Thế nghĩa là sao, nó mất rồi à?”
Con gia tinh rùng mình. Nó lắc đầu.
“Kreacher!” Harry nói một cách dữ dội. “Ta ra lệnh –”
“Mundungus Fletcher!” Con gia tinh rền rĩ, mắt vẫn nhắm chặt. “Mundungus Fletcher đã lấy cắp tất cả; những bức ảnh của cô Bella và cô Cissy, đôi găng tay của Bà chủ, Huân chương Merlin Đệ Nhất Đẳng, cái cốc có phù hiệu của gia đình, và- và-”
Kreacher hít thở sâu: Bộ ngực trống rỗng của nó phồng lên rồi lại sẹp xuống, rồi nó mở mắt ra và hét lên một cách kinh hoàng.
“– và chiếc mặt dây chuyền, chiếc mặt dây chuyền của cậu chủ Regulus. Kreacher đã làm sai rồi! Kreacher đã không thực hiện được lệnh của cậu ấy!”
Harry vội hành động theo bản năng: Khi Kreacher lao về những cái dùi nung ở lò sưởi, nó túm lấy con gia tinh, đè nó xuống. Tiếng thét của Hermione hoà lẫn vào tiếng thét của Kreacher, nhưng Harry gầm lên, át đi những âm thanh khác,
Trang:
[<] 1,
49,
50,[51],
52,
53,
72 [>]Đến trang (tối đa 72):