Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ế gỗ dài, ai trông cũng sững sờ và run lẩy bẩy. Đa số bọn họ đang lấy tay che mặt, có lẽ là do bản năng, cố gắng tự bảo vệ mình trước những cái miệng háu ăn của bọn Giám ngục. Vài người có người thân đi kèm, những người còn lại ngồi đơn độc. Bọn Giám ngục lượn lờ trước mặt họ, và sự giá lạnh, nỗi tuyệt vọng đè lên Harry như một lời nguyền…

Hãy chống lại, nó nói với bản thân, nhưng nếu gọi thần Hộ mệnh tại đây nó sẽ bị phát hiện ngay lập tức. Vì thế nó cố hết sức bước lên phía trước thật nhẹ nhàng, cứ mỗi bước đi nó lại cảm thấy sự tê liệt tràn ngập khắp đầu óc, nhưng nó cố nghĩ về Hermione và Ron, những người bạn đang cần nó.

Đi qua những sinh vật đen cao lêu nghêu quả là một việc khủng khiếp: Những khuôn mặt không có mắt ẩn bên dưới lớp mặt nạ bỗng nhiên quay lại khi nó băng qua, và nó chắc rằng chúng đã cảm thấy nó, cảm nhận được sự tồn tại của một con người vẫn còn những hy vọng, vẫn còn có thể chống chọi.

Và rồi, giữa sự lặng thinh như tờ ấy, đột ngột một cánh cửa của căn ngục bên trái hành lang bị hất toang ra và những tiếng hét vang dội khắp nơi.

“Không, không, tôi là phù thủy lai, phù thủy lai, tôi nói rồi mà! Cha tôi là phù thủy, đó là sự thật, tìm lại đi, Arkie Alderton, ông ấy là một người thiết kế chổi nổi tiếng, hãy tra lại đi, tôi nói rồi mà – bỏ tay ra, bỏ tay ra ––”

“Đây là lời cảnh cáo cuối cùng,” mụ Umbridge nói bằng một cái giọng nhẹ nhàng tởm lợm, đã được phù phép cho to lên để có thể lấn át tiếng hét tuyệt vọng của người đàn ông. “Nếu ông kháng cự, ông sẽ phải chịu hình phạt Nụ hôn Giám ngục.”

Tiếng hét dần lắng xuống, nhưng tiếng nức nở vẫn vang vọng ra hành lang.

“Đưa hắn đi,” Umbridge nói.

Hai tên Giám ngục xuất hiện ở ngưỡng cửa phòng xử án, bàn tay thối rữa, ghê tởm của chúng nắm chặt cánh tay của vị pháp sư đã choáng váng. Chúng lướt ra ngoài hành lang với ông ta, bóng đen của chúng như muốn nuốt trọn người đàn ông.

“Tiếp theo –– Mary Cattermole,” Umbridge gọi.

Một người phụ nữ nhỏ bé đứng lên, toàn thân run rẩy. Bà ta mặc áo chùng đơn sơ, mái tóc đen búi lại mượt mà thành bó. Khuôn mặt bà ta như không còn giọt máu nào. Khi người phụ nữ bước ngang qua lũ Giám ngục, Harry thấy bà ta run bắn lên.

Nó hành động theo bản năng, không hề dự tính, vì nó không thể để bà ta bước vào căn hầm một mình: Khi cửa vừa bắt đầu khép lại, nó lướt vào trong theo sau người phụ nữ.

Nơi này không giống căn phòng mà lúc trước nó từng bị thẩm vấn vì sử dụng pháp thuật sai qui định. Căn phòng này nhỏ hơn nhiều, mặc dù trần nhà khá cao gây ra cảm giác ghê sợ như là bị giam hãm dưới một cái giếng sâu.

Trong đây có nhiều giám ngục hơn bên ngoài, lan toả không khí gía lạnh khắp nơi; chúng đứng như những tên lính gác không mặt mũi ở góc phòng, cách xa nơi bục cao. Tại đây, sau hàng lan can, mụ Umbridge đang ngồi, với Yaxley ở một bên, Hermione – trông cũng trắng bệch như bà Cattermole – ngồi ở bên kia. Ở phía dưới bục, một con mèo lông xù sáng bàng bạc đang đi thơ thẩn lên xuống liên tục, và Harry nhận ra rằng nó ở đó để bảo vệ những công tố viên khỏi sự tuyệt vọng gây ra bởi lũ giám ngục: Chỉ những người bị khởi tố mới phải chịu đựng, không phải bên công tố.

“Ngồi xuống,” mụ Umbridge nói bằng giọng nhẹ nhàng ngọt xớt.

Bà Cattermole lưỡng lự tiến đến một chiếc ghế ở giữa phòng bên dưới bục cao. Khi bà đã ngồi xuống, những sợi dây xích bay leng keng từ tay ghế ra buộc bà ta lại.

“Bà là Mary Elizabeth Cattermole?” Umbridge hỏi.

Bà Cattermole gật đầu run rẩy.

“Kết hôn với Reginald Cattermole ở Sở Bảo Trì pháp thuật?”

Bà Cattermole bật khóc nức nở.

“Không biết ông ấy đâu rồi, lẽ ra ông ấy phải gặp tôi ở đây chứ!”

Umbridge không thèm để ý.

“Mẹ của Maisie, Ellie và Alfred Cattermole?”

Bà Cattermole nức nở hơn bao giờ hết.

“Chúng nó sợ lắm, chúng nghĩ tôi sẽ không thể trở về ––”

“Thứ lỗi cho,” Yaxley nói to. “Những đứa con của lũ Máu bùn không khiến chúng tao thương cảm đâu.”

Tiếng nức nở của bà Cattermole đã che đi tiếng bước chân của Harry khi nó tiến về phía những bậc thềm dẫn lên trên bục. Khi đi ngang qua chỗ con mèo Hộ mệnh đang tuần tra, nó bỗng cảm thấy một sự thay đổi nhiệt độ: Nơi đây thật ấm cúng và dễ chịu. Nó chắc rằng con mèo là thần Hộ mệnh của mụ Umbridge, và nó sáng rực rỡ vì mụ đang rất hạnh phúc, tại đây, trong môi trường của mụ, duy trì những điều luật xuyên tạc mà mụ đã góp phần viết ra. Hết sức từ từ và cẩn thận, nó len theo bục ra phía sau mụ Umbridge, Yaxley, và Hermione. Nó sợ sẽ làm Hermione nảy lên. Nó nghĩ sẽ ếm bùa Ù tai lên mụ Umbridge và Yaxley, nhưng ngay cả thì thầm thần chú cũng có thể khiến Hermione giật mình. Thế rồi mụ Umbridge lên giọng thẩm tra bà Cattermole, và Harry đã tóm ngay lấy cơ hội.

“Mình đang ở phía sau cậu,” nó khẽ thì thầm vào tai Hermione.

Đúng như nó nghĩ, Hermione đã giật bắn lên, suýt nữa làm lật nhào lọ mực mà cô nàng phải dùng để ghi lại buổi thẩm vấn, nhưng cả mụ Umbridge lẫn Yaxley do đều đang tập trung vào bà Cattermole nên không ai để ý chuyện này.

“Đũa thần của bà đã được giữ lại khi bà đến Bộ hôm nay, bà Cattermole,” Umbridge đang nói. “Tám inch ba phần tư, gỗ anh đào, lông bạch kì mã. Bà có nhận ra chứ?”

Bà Cattermole gật đầu, lấy tay áo lau nước mắt.

“Bà có thể vui lòng cho chúng tôi biết bà đã lấy cây đũa phép này từ phù thủy nào?”

“L–lấy ư?” bà Cattermole nức nở. “Tôi không l–lấy nó từ ai hết. Tôi m–mua nó năm mười một tuổi. Nó–nó–nó đã chọn tôi.”

Bà ta than khóc thảm thiết hơn bao giờ hết.

Umbridge cười nhẹ nhàng, yểu điệu khiến cho Harry muốn tấn công mụ ngay. Mụ cúi lên phía lan can để quan sát nạn nhân rõ hơn, và có cái gì đó bằng vàng cũng lắc lư theo, đu đưa về phía trước: cái mề đay.

Hermione cũng nhìn thấy; cô bé khẽ rít lên, nhưng Umbridge và Yaxley, còn đang mải chăm chú vào con mồi, không nghe thấy gì khác.

“Không,” Umbridge nói, “không, tôi không nghĩ thế, bà Cattermole. Đũa phép chỉ chọn phù thủy. Bà không phải là phù thủy. Tại đây tôi có tờ khai của bà này – Maflada, đưa cho tôi.”

Umbridge chìa tay ra: Lúc ấy trông mụ giống một con cóc đến nỗi Harry khá là ngạc nhiên khi không thấy màng da giữa những ngón tay múp míp của mụ. Đôi tay Hermione đang run lê

Trang: [<] 1,67,68,[69],70,71,72 [>]
Đến trang (tối đa 72):

80s toys - Atari. I still have