n vì sợ. Cô nàng mò mẫm trong đống tài liệu đang nằm ngay ngắn trên chiếc ghế kế bên, cuối cùng rút ra một cuộn giấy da với tên bà Cattermole phía trên.
“Cái –– cái đó trông đẹp đấy, Dolores,” cô bé nói, chỉ vào vật đang óng ánh trên áo choàng mụ Umbridge.
“Gì cơ?” Umbridge ngắt lời, liếc xuống. “À, vâng, một cổ vật gia truyền ấy mà,” mụ nói, vỗ nhẹ lên chiếc mề đay đang nằm trên bộ ngực đồ sộ của mình. “Chữ S chính là Selwyn… tôi có quan hệ huyết thống với gia tộc Selwyns… Thực ra, vẫn còn vài gia tộc thuần chủng mà tôi không có chung huyết thống… Tiếc thật,” mụ tiếp tục oang oác, giở lướt qua tờ khai của bà Cattermole, “không thể nào có chuyện đó được. ‘Nghề nghiệp cha mẹ: bán rau quả’.”
Yaxley bật cười khinh miệt. Bên dưới, con mèo bạc đi đi lại lại, và bọn giám ngục đang đứng đợi ở góc phòng.
Những lời dối trá của mụ Umbridge đã làm Harry tức sôi máu, khiến nó không còn chút thận trọng nào nữa –– hóa ra chiếc mề đay mà mụ đã nhận hối lộ từ một tên tội phạm đê tiện giờ đang được mụ sử dụng để chứng tỏ mình thuộc nguồn gốc thuần chủng. Nó giơ đũa phép lên, không thèm che giấu dưới Áo tàng hình, niệm thần chú, “Stupefy!” (Bùa choáng – ND)
Một tia sáng đỏ lóe lên; Umbridge ngã xuống, trán đập vào thành lan can: Hồ sơ của bà Cattermole trượt khỏi tay mụ rơi xuống sàn và tít phía dưới, con mèo bạc đang lượn lờ tan biến mất. Bầu không khí giá lạnh bỗng xộc vào như có một luồng gió vừa thổi đến: Yaxley, bối rối, nhìn quanh tìm nguồn gốc sự việc và thấy bàn tay hiện ra ngoài của Harry chỉ vào hắn. Hắn cố rút đũa phép ra, nhưng quá muộn, “Stupefy!”
Yaxley ngã xuống, nằm sóng soài trên sàn.
“Harry!”
“Hermione, nếu cậu nghĩ tớ có thể ngồi yên để mặc mụ khoác lác ––”
“Harry, bà Cattermole!”
Harry quay xuống, cởi Áo tàng hình ra, bên dưới, lũ giám ngục đã rời khỏi góc phòng, chúng đang lướt về phía người phụ nữ bị xích trên ghế, không biết là do thần Hộ mệnh đã biến mất hay do chủ nhân của chúng không còn kiểm soát chúng được nữa, chúng dường như đã thoát khỏi sự khống chế. Bà Cattermole rú lên kinh hãi khi bàn tay nhầy nhụa, gớm ghiếc túm lấy cằm bà, đẩy mặt bà về phía sau.
“EXPECTO PATRONUM!”
Con nai bạc vút lên từ đầu đũa phép của Harry và lao về phía bọn giám ngục, chúng bị đẩy lùi, tan vào bóng tối một lần nữa. Hào quang từ con nai, rực rỡ và ấm áp hơn con mèo ban nãy rất nhiều, tỏa khắp nơi khi nó phi nước kiệu quanh căn hầm.
“Lấy cái Horcrux đi,” Harry bảo Hermione.
Nó chạy xuống những bậc thềm, nhét áo Tàng hình vào, lao đến chỗ bà Cattermole.
“Ông?” bà ta thì thầm, nhìn chằm chằm vào mặt nó. “Nhưng –– nhưng Reg bảo tôi ông chính là người đã nộp tên tôi để thẩm tra mà!”
“Tôi ư?” Harry khẽ nói, kéo những sợi xích đang trói tay bà ta, “À, tôi đã thay đổi tư tưởng. Diffindo!” Không có gì xảy ra. “Hermione, làm sao để tháo những sợi xích này ra đây?”
“Đợi đã, mình đang thử vài thứ ở đây ––“
“Hermione, chúng ta đang bị bọn giám ngục bao vây!”
“Mình biết, Harry, nhưng nếu mụ tỉnh lại và thấy cái mề đay biến mất – mình cần tạo một bản sao – Geminio! (Nhân đôi – ND) Đây rồi… nó sẽ lừa mụ ta…”
Hermione chạy xuống những bậc thềm.
“Để xem nào…Relashio! (Giải phóng – ND)
Những sợi xích kêu lẻng kẻng và rút vào tay ghế. Bà Cattermole trông vẫn hoảng sợ như lúc trước.
“Tôi không hiểu,” bà thì thầm.
“Bà phải đi với chúng tôi,” Harry nói, kéo bà ta đi. “Đi về nhà, mang theo con bà và trốn đi, trốn khỏi đất nước này nếu bà có thể. Hãy ngụy trang và bỏ chạy. Bà đã thấy rồi đó, ở đây không còn công bằng nữa.”
“Harry,” Hermione nói, “Làm sao để ra khỏi đây trong khi bọn giám mục đang đứng ngoài cửa?”
“Thần hộ mệnh,” Harry nói, chỉ đũa phép vào thần hộ mệnh của nó. Con nai chầm lại, vẫn tỏa sáng rực rỡ, tiến về phía cánh cửa. “Phải gọi càng nhiều càng tốt; gọi thần hộ mệnh của cậu đi, Hermione.”
“Expec – Expecto patronum,” Hermione nói. Không có gì xảy ra.
“Đó là câu thần chú duy nhất mà cô ấy gặp rắc rối,” Harry nói với bà Cattermole – trông đang hoàn toàn sửng sốt. “Không may một chút…Cố lên Hermione…”
“Expecto patronum!”
Một con rái cá bạc xông ra từ đũa phép của Hermione và bơi một cách duyên dáng trong không khí đến nhập bọn với con nai.
“Đi nào,” Harry nói, nó dẫn Hermione và bà Cattermole đi ra cửa.
Khi những thần hộ mệnh lướt ra ngoài căn ngục, có những tiếng thét kinh ngạc vang lên từ những người đang ở ngoài. Harry nhìn quanh; bọn giám ngục đã bị đẩy lùi ở mọi hướng, lẩn vào bóng tối, bị phân tán bởi những sinh vật sáng bạc.
“Đã có quyết định rằng tất cả mọi người hãy về nhà và trốn đi cùng với gia đình,” Harry nói với những phù thủy có xuất thân Muggle – những người đang bị chói mắt bởi ánh sáng của những thần hộ mệnh. “Hãy trốn ra nước ngoài nếu có thể. Tránh xa Bộ. Đó là– ờ– quan điểm chính thức mới ban hành. Bây giờ, nếu đi theo những thần hộ mệnh mọi người sẽ rời khỏi đây từ Hành lang Vành tay.”
Họ bước lên những bậc thềm đá mà không có gì ngăn cản nhưng khi đến chỗ thang máy Harry mới bắt đầu cảm thấy lo sợ. Nếu họ lao vào hành lang với một con nai bạc, và một con rái cá bay theo, với hai mươi người, nửa trong số họ bị coi là mang xuất thân Muggle, nó không thể không cảm thấy họ sẽ dễ dàng bị chú ý. Nó chỉ mới đi đến kết luận này khi thang máy kêu leng keng tạm ngừng trước mặt họ.
“Reg!” bà Cattermole hét lên, chạy đến ôm chầm lấy Ron. “Runcorn cho em ra ngoài, ông ta đã tấn công Umbridge và Yaxley, và bảo tất cả rời khỏi đất nước này. Em nghĩ chúng ta nên làm như vậy, Reg, đúng vậy đấy, ta hãy về nhà và mang lũ trẻ đi – sao anh ướt thế?”
“Nước,” Ron nói, cố thoát ra. “Harry, họ biết có người đột nhập vào Bộ, cái lỗ gì đó trên cửa phòng làm việc mụ Umbridge. Mình nghĩ chúng ta chỉ còn năm phút nếu –”
Thần hộ mệnh của Hermione biến mất với một tiếng bốp khi cô bé đột ngột nhìn Harry đầy kinh hãi.
“Harry, nếu chúng ta kẹt ở đây ––!”
“Chúng ta sẽ không sao nếu chạy nhanh lên,” Harry nói. Nó thông báo với nhóm người đang im lặng phía sau họ, tất cả đang trố mắt nhìn nó.
“Ai có đũa phép nào?”
Khoảng nửa người trong số họ giơ đũa phép lên.<
Trang:
[<] 1,
68,
69,[70],
71,
72 [>]Đến trang (tối đa 72):