Snack's 1967
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
/> MẤT NGÀY 31 THÁNG 10 1981 MẤT NGÀY 31 THÁNG 10 1981



The last enemy that shall be destroyed is death.

(Kẻ thù cuối cùng phải bị tiêu diệt chính là cái chết )



Harry đọc dòng chữ đó một cách chậm rãi, như thể nó chỉ có một cơ hội duy nhất để hiểu được ý nghĩa của nó, và nó đọc to lên câu cuối trên bia mộ.

“’Kẻ thù cuối cùng phải bị tiêu diệt là cái chết’…” Một ý nghĩ kinh khủng ập đến, kèm theo một sự hoảng loạn. “Đó không phải là ý tưởng của một Tử Thần Thực Tử chứ? Tại sao lại có câu đó?”

“Nó không có nghĩa là chống lại cái chết giống như cách hiểu về bọn Tử thần Thực Tử, Harry à” Hermione nói, giọng nhẹ nhàng. “ Nó nghĩa là… cậu biết đó… cuộc sống ở cõi bên kia. Cuộc sống sau cái chết”

Họ không còn sống nữa, Harry nghĩ: Họ đã đi thật rồi. Những dòng chữ trống rỗng không thể che đậy một sự thật là phần thân thể của cha mẹ nó được đặt bên dưới lớp tuyết và đá, lãnh đạm, không nhận biết được gì cả. Và nuớc mắt nó trào ra trước khi nó kịp ngăn lại, nóng hổi nhưng ngay lập tức lạnh ngắt trên mặt nó, lau nó đi hay giả vờ cứng rắn để làm gì? Nó để mặc nước mắt rơi, môi nó mím chặt lại, nhìn xuống lớp tuyết dày nơi yên nghỉ cuối cùng của James và Lily, giờ này có lẽ chỉ còn xương, chắc thế, hay bụi, không biết được hoặc không quan tâm đến đứa con trai còn sống của họ đang ở rất gần, tim nó vẫn đang đập, nó còn sống bởi vì họ đã hy sinh cho nó và Harry gần như ước rằng, vào lúc này, nó cũng đang ngủ bên dưới tuyết cùng với họ.

Hermione nắm tay nó lần nữa và kẹp chặt. Nó không thể nhìn cô nàng, nhưng đáp lại, nó hít thở một ngụm không khí lạnh thật sâu của đêm, cố gắng kiên định, lấy lại bình tĩnh. Lẽ ra nó nên mang một cái gì đó đến cho cha mẹ nó, nhưng nó đã không nghĩ về việc này, mỗi cái cây trong nghĩa địa đều trụi lá và đông cứng. Hermione vẫy cây đũa phép, di chuyển nó thành một vòng trong không khí, và một vòng hoa hồng Giáng Sinh đang nở hiện ra trước mặt nó. Harry đón lấy và đặt nó lên mộ cha mẹ mình.

Ngay khi nó đứng lên, nó muốn rời xa nơi này: nó nghĩ nó không chịu được một phút nào ở đây nữa. Nó vòng tay mình qua vai Hermione và đặt tay cô nàng vòng qua eo của mình, bọn nó trở ra trong yên lặng và xuyên qua tuyết, bước ngang qua mẹ và em gái của cụ Dumbledore, trở về phía nhà thờ tối và xa dần cánh cổng dẫn vào nghĩa địa.





Chương XVII: Bí mật của Bathilda





“Harry, đứng lại!”

“Chuyện gì thế?”

Chúng đang đứng lại cạnh phần mộ của một người nào đó tên là Abbott.

“Có ai đó ở đây. Có người theo dõi đấy. Mình chắc chắn. Đây này, trong những bụi cây.”

Bọn nó vẫn đứng im lặng, giữ chặt lấy nhau, và nhìn chằm chằm vào cái đường ranh giới đen ngòm của nghĩa địa. Harry không thể nhìn thấy gì cả.

“Cậu chắc không?”

“Mình nhìn thấy có cái gì đó di chuyển. Mình có thể thề là mình…”

Hermione buông nó ra để giải phóng tay cầm đũa phép.

“Chúng ta trông giống như những Muggles,” Harry chỉ ra.

“Dân Muggles thường đặt hoa lên trên phần mộ của cha mẹ họ. Harry, mình chắc rằng có ai đó ở đây.”

Harry nghĩ về cuốn Lịch sử Pháp thuật, về cái nghĩa địa mà đã bị cho là ma ám. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu…

Nhưng rồi, nó nghe thấy tiếng sột soạt và phát hiện ra một cơn lốc nhỏ từ cái bụi rậm mà Hermione đã phát hiện đang thổi tung tuyết lên. Hồn ma không thể làm cho tuyết di chuyển.

“Đó là một con mèo,” Harry nói, một hoặc hai giây sau đó, ”hoặc một con chim. Nếu đó là một Tử thần Thực tử, chúng ta đã chết rồi. Nhưng phải rời khỏi đây thôi, và chúng ta sẽ lại trùm chiếc Áo khoác.”

Chúng nó ngoái lại vài lần khi chúng đi ra khỏi nghĩa địa. Harry tuy cảm thấy không lạc quan như lúc nó giả vờ cam đoan với Hermione, nhưng cũng vui mừng khi đến được cánh cổng và bước đi trên vỉa hè trơn trượt.

Chúng trùm Áo Khoác Tàng Hình lên. Quán trọ đã đông khách hơn trước. Nhiều giọng nói phía bên trong giờ đây đang hát những bản thánh ca mà chúng đã nghe khi đến gần nhà thờ. Trong giây lát, Harry xem xét có nên vào trong để ẩn náu không. Nhưng trước khi nó lên tiếng, Hermione đã rì rầm, “Đi đường này”, và đẩy nó xuống con đường đen kịt dẫn tới ngôi làng ở đối diện cái hướng mà bọn chúng đã bước vào. Harry có thể chỉ ra nơi kết thúc của những căn nhà tranh và những khúc ngoặt của con hẻm lại dẫn vào vùng thôn quê. Chúng đi nhanh hết mức có thể, băng qua những cửa sổ rực rỡ đèn màu và cái bóng đen thui của cây thông Noel in lên trên những tấm rèm cửa.

“Làm thế nào chúng ta có thể đến nhà của bà Balthida?” Hermione hỏi, vẫn hơi run và liếc nhìn qua vai. “Harry? Cậu nghĩ gì vậy? Harry?”

Cô bé kéo mạnh cánh tay của nó, nhưng Harry không tỏ vẻ gì là để ý đến. Nó đang nhìn về phía cái khối đen thui đứng ở chỗ cuối dãy nhà. Ngay sau đó, nó tăng tốc và kéo Hermione đi theo làm cô bé bị trượt một chút trên băng.

“Harry…”

“Nhìn… Nhìn kìa, Hermione…”

“Mình không… ồ!”

Nó có thể nhìn thấy; bùa Trung Tín đã bị phá cùng với ba James và má Lily. Cái bờ giậu đã lớn lên một cách tự nhiên từ mười sáu năm trước, kể từ cái ngày lão Hagrid mang Harry đi từ đống gạch vụn vẫn còn nằm vương vãi giữa đám cỏ cao đến ngang hông. Phần lớn ngôi nhà vẫn còn đó, nhưng bị che phủ hoàn toàn bởi cây trường xuân đen và tuyết, nhưng phía bên phải của tầng trên cùng đã bị thổi bung ra; Harry chắc chắn, đó là nơi lời nguyền đã đánh trúng khi bị phản lại. Nó và Hermione đứng ngay tại cánh cổng, nhìn chằm chằm vào đống đổ nát đã từng là căn nhà giống như những căn nhà ở bên cạnh.

“Mình ngạc nhiên là tại sao không ai xây lại nó?” Hermione thì thấm.

“Cậu có thể xây lại nó chăng?” Harry đáp. “Có thể nó đã bị như vậy bởi phép thuật Hắc ám và cậu không thể khôi phục lại những mất mát.”

Nó đưa bàn tay từ phía dưới áo khoác và sờ nắn từ đống tuyết đến lớp rỉ sét dày của cánh cổng, không phải là muốn mở ra, nhưng nó muốn mình cảm nhận được một phần gì đó của căn nhà.

“Cậu sẽ không vào trong chứ? Trông có vẻ không an toàn, có thể… ồ, Harry, nhìn kìa!”

Việc nó chạm vào cánh cổng có vẻ như đã làm ra điều đó. Một dấu hiệu xuất hiện trên nền đất trước mặt nó, vươn qua những cây tầm ma và cỏ dại đang quấn lấy nhau, trông nó gi

Trang: [<] 1,86,87,[88],89,72 [>]
Đến trang (tối đa 72):