ng như những bông hoa kỳ dị lớn nhanh, và những chữ vàng xuất hiện trên nền gỗ viết:
Ở đây, vào đêm 31 tháng 10 năm 1981,
Lily và James Potter đã qua đời.
Con trai của họ, Harry, hiện là phù thuỷ
duy nhất từng sống sót dưới lời nguyền Chết Chóc.
Căn nhà này, vô hình đối với dân Muggles,
đã được giữ trong tình trạng đổ nát như là một tường đài cho gia đình Potter
và là sự gợi nhớ đến một vụ thảm sát
đã phá tan gia đình họ.
Và xung quanh những kí tự gọn gàng này là những chữ viết cẩu thả được thêm vào bởi các phù thuỷ và pháp sư đã từng đến đây để thăm nơi mà Đứa Bé Sống Sót đã chạy thoát. Một vài người chỉ để lại chữ ký của họ bằng loại Mực Vĩnh Cửu; số khác khắc lại tên viết tắt của mình vào gỗ, còn lại thì để lại thông điệp gì đó. Những thông điệp gần đây nhất, những chữ viết trên bờ tường cổ vẫn toả sáng suốt mười sáu năm qua, đều nói những điều giống nhau.
Chúc may mắn, Harry, dù bạn ở đâu.
Nếu bạn đọc được điều này, Harry, chúng tôi luôn ủng hộ bạn!
Chúc Harry Potter sống lâu trăm tuổi.
“Họ không cần phải ghi những điều này” Hermione nói, giọng đầy căm phẫn.
Nhưng Harry vẫn cười tươi với cô bé.
‘Nó thật rực rỡ. Mình vui mừng khi họ làm thế. Mình…”
Nó dừng lại. Một hình thù nặng nề đang khập khiễng bước trên con hẻm, tiến về phía bọn nó, cái bóng in nghiêng được tạo bởi ánh đèn sáng từ quảng trường xa xôi. Harry nghĩ, nhưng cũng thật khó khi suy đoán rằng, đó là dáng của một người phụ nữ. Bà ta đang di chuyển từ từ, có thể là do sợ bị trượt trên nền tuyết. Gù, chắc mập, dáng đi chậm chạp gợi nên một ấn tượng về tuổi tác cao của bà. Chúng quan sát trong im lặng khi bà lê đến gần. Harry vẫn chờ đợi để xem bà sẽ rẽ vào một ngôi nhà nào đó mà bà sẽ đi ngang hay không, nhưng theo bản năng, nó biết, bà ta sẽ không làm thế. Cuối cùng, bà ta chỉ còn cách bọn chúng gần nửa yard (1 yard=0,914 mét) và bà ta chỉ đơn giản đứng đó, ở giữa con đường tuyết, đối mặt với chúng nó.
Nó không cần Hermione véo vào tay nó. Gần như không có khả năng bà ta là một Muggle: bà ta đang đứng đây, nhìn chằm chằm vào cái ngôi nhà, mà đáng lẽ là hoàn toàn vô hình với bà ta, nếu bà ta không phải là một phù thuỷ. Thậm chí, cứ cho rằng bà ta là một phù thuỷ đi nữa, thì đây vẫn là một hành động kỳ quặc, khi ra ngoài vào một cái đêm lạnh giá thế này chỉ để ngắm nhìn một đống đổ nát. Theo nguyên tắc bình thường của phép thuật, bà ta không có khả năng nhìn thấy Hermione và nó. Tuy nhiên, Harry vẫn cảm giác kỳ lạ là bà ta biết chúng nó ở đó, và còn biết chúng nó là ai. Chỉ ngay khi nó đã đạt được cái kết luận khó chịu này, bà ta đã giơ một bàn tay đeo găng lên và ra hiệu.
Hermione di chuyển đến gần hơn bên Harry dưới tấm áo, cánh tay ép chặt nó.
“Làm thế nào bà ta biết được?”
Nó lắc đầu. Người đàn bà đó ra dấu lần nữa, mạnh mẽ hơn. Harry có thể nghĩ ra nhiều lý do để không nghe theo dấu hiệu gọi đến ấy, và hơn nữa, sự hoài nghi của nó về việc bà ta nhận thấy bọn nó trở nên lớn mạnh hơn bao giờ hết, kể từ khi chúng đứng đối mặt với bà trên con đường hoang vắng này.
Phải chăng là bà ta đã chờ đợi chúng suốt mấy tháng ròng? Phải chăng cụ Dumbledore đã bảo bà ta chờ, và Harry cuối cùng cũng phải đến? Không phải bà ta chính là cái bóng đã di chuyển theo chúng nó từ nghĩa địa và đến tận đây chứ? Thậm chí khả năng cảm thấy bọn nó của bà ta cũng đã khiến nó đoán ra sức mạnh nào đó của cụ Dumdledore mà nó chưa bao giờ nhìn thấy trước đó.
Cuối cùng, Harry nói, làm cho Hermione há hốc miệng vì kinh ngạc và nhảy dựng lên.
“Bà có phải là Bathilda không?”
Cái hình thù khập khiễng đó gật đầu và ra dấu lần nữa.
Bên dưới tấm áo khoác, bọn nó có thể nhìn thấy nhau. Harry nhướn lông mày lên; còn Hermione thì đưa ra một cái gật đầu nhẹ, đầy lo lắng.
Bọn nó bước về phía bà ta và, cùng một lúc, bà ta quay lại và khập khiễng đi ngược lại con đường mà bọn nó vừa đi. Dẫn bọn nó băng qua vài căn nhà, bà ta quẹo vào một cánh cổng. Bọn nó theo bà đến trước lối đi băng ngang qua một khu vườn mà cỏ mọc cao gần bằng khu vườn bọn nó vừa rời khỏi. Bà ta dò dẫm trong giây lát với chiếc chìa khoá trước cánh cổng, rồi mở ra và bước lùi lại để bọn nó vào.
Bà ta có mùi thật khó chịu, hoặc là do căn nhà của bà ta; Harry phải nhăn mũi khi bọn nó đi ngang qua bà ta và cởi Áo choàng ra. Giờ đây, nó đang ở ngay bên cạnh bà ta, nó nhận thấy bà ta nhỏ như thế nào; lưng còng xuống vì tuổi tác, bà chỉ cao đến ngực của nó. Bà ta đóng cánh cửa phía sau chúng lại, những đốt ngón tay xanh và lốm đốm của bà ta thật tương phản với lớp sơn, rồi bà ta quay lại, cái nhìn của bà cứ dán chặt vào mặt Harry. Đôi mắt của bà ta dầy và đục, đã vậy nó còn bị chìm sâu vào bên trong những nếp nhăn, toàn bộ gương mặt của bà ta đầy những dấu vết của các tĩnh mạch bị vỡ và dấu hiệu của bệnh gan. Nó ngạc nhiên liệu bà ta có nhìn thấy nó không; còn nếu bà ta có thể, thì người bà ta thấy hẳn là gã Muggles đầu hói mà nó đã bắt chước dung mạo.
Mùi của người già, của bụi, của quần áo bẩn và thức ăn cũ càng tăng thêm khi bà sổ cái khăn choàng đầu đen bị mọt ăn ra, để lộ cái đầu chỉ còn vài sợi tóc bạc mọc trên cái lớp da rõ lồ lộ.
“Bà Bathilda?” Harry lặp lại.
Bà ta lại gật đầu. Harry nhận thức được rằng cái mặt dây chuyền đang đập vào lớp da của nó; cái thứ bên trong đó thỉnh thoảng kêu tích tắc hoặc đập thình thịch đã thức dây; nó có thể cảm nhận nhịp điệu đó qua lớp vàng lạnh. Liệu cái thứ đó có biết không nhỉ, nó có cảm nhận được gì không, rằng thứ sẽ huỷ diệt nó đang đến gần?
Bà Bathilda lê chân qua chỗ bọn chúng, vượt qua Hermione như thể bà ta không thấy cô bé, và biến mất vào trong một nơi trông giống như phòng khách.
“Harry, mình không chắc về điều này đâu!” Hermione thì thào.
“Nhìn xem bà ta to cỡ nào, mình nghĩ chúng ta có thể chế ngự bà ta khi cần,” Harry nói.
“Nghe này, mình phải nói với cậu, mình biết, đầu óc của bà ta không sáng suốt đâu. Dì Muriel gọi bà ấy là ‘lẩm cẩm’”.
“Vào đây!” tiếng bà Bathilda vang lên từ căn phòng kế bên. Hermione nhảy dựng lên và nắm chặt lấy tay Harry. “Được rồi,” Harry bình tĩnh nói, và nó đi truớc vào trong phòng khác
Trang:
[<] 1,
87,
88,[89],
90,
72 [>]Đến trang (tối đa 72):