h.
Bà Bathilda đang lảo đảo khắp căn phòng đầy những ngọn nến lập loè, nhưng ở đây vẫn rất tối, chưa muốn nói đến chuyện rất bẩn thỉu. Lớp bụi dày lạo xạo bên dưới chân nó, mũi của Harry bỗng nhận ra, bên dưới sự ẩm lạnh và mốc meo có cái gì đó tồi tệ hơn, giống như mùi thịt đã thối rữa. Nó ngạc nhiên tự hỏi, lần cuối cùng có bất kỳ ai ở trong căn nhà của bà Bathilda kiểm tra xem bà ta ăn ở ra sao là khi nào. Bà ta trông cũng có vẻ như là đã quên mất cách làm phép thuật, bởi bà ta phải thắp nến bằng tay khá vụng về, đã vậy, cái mớ dây ren trên tay áo của bà ta đang có nguy cơ bắt lửa.
“Để cháu làm cho,” Harry đề nghị, và nó lấy mớ diêm từ tay bà. Bà ta đứng nhìn nó đến khi nó thắp xong mẩu nến cụt cuối cùng ở những chiếc đĩa nhỏ quanh phòng, đặt bấp bênh trên những chồng sách và cái bàn chất đầy những cái tách nứt nẻ.
Chỗ cuối cùng mà Harry dùng để đặt nến là trên mặt trước của cái tủ hình cánh cung, nơi có số lượng lớn những tấm ảnh toạ lạc. Khi ngọn lửa bắt đầu nhảy mùa, ánh hồng của nó cũng reo vui trên những chiếc ly phủ đầy bụi và vật bằng bạc. Nó nhìn thấy chút xíu sự di chuyển trên bức hình. Khi bà Balthida dò dẫm với những thanh củi duy trì ngọn lửa, nó thì thầm “Tergeo!” (tẩy sạch). Lớp bụi tróc ra khỏi những bức hình, và nó thấy cái khung ảnh to nhất, trang trí lộng lẫy nhất bị thiếu mất nửa dưới. Nó ngạc nhiên không biết bà Bathilda hay ai đó đã bỏ phần đó đi. Rồi một bức ảnh gần cuối bộ sưu tập thu hút sự chú ý của nó, và nó nhấc tấm ảnh lên.
Đó là một kẻ có mái tóc vàng, gương mặt trộm cắp vui vẻ, là người đàn ông trẻ đứng cạnh bậu cửa sổ nhà ông Gregorovitch, mỉm cười lờ đờ với Harry, người đang ở ngoài khung tranh bạc. Harry lập tức suy nghĩ xem mình đã gặp gã này ở đâu rồi: trong quyển Cuộc đời và những sự dối trá của Albus Dumbledore, tay trong tay với chàng thiếu niên Dumbledore, và đây chắc hẳn là nơi có những bức ảnh bị thiếu trong quyển sách của mụ Rita.
“Thưa bà … thưa bác… Bagshot?” nó nói, giọng run run. “Ai đây ạ?”
Bà Bathilda đang đứng giữa căn phòng quan sát Hermione thắp ngọn lửa lên cho bà.
“Bác Bagshot?” Harry lặp lại, và nó đưa bức tranh về phía trước đúng lúc ngọn lửa bắt đầu bập bùng trong lò sưởi. Bà Bathilda ngước lên vì giọng nói của nó, và cái Horcrux càng đập mạnh hơn trên ngực nó.
“Người này là ai thế ạ?” Harry hỏi bà, đẩy bức hình về phía trước.
Bà ta nhìn bức hình, nghiêm nghị, rồi ngước lên nhìn Harry.
“Bà có biết đây là ai không ạ?” Nó lập lại, chậm và to hơn hồi nãy.
“Người đàn ông này? Bà có biết không? Ông ta tên gì ạ?”
Bà Bathilda chỉ đơn thuần nhìn mơ hồ. Harry cảm thấy mình đã thất bại thảm hại. Làm thế nào mà mụ Rita Skeeter có thể khám phá ra ký ức của bà Bathilda?
“Người đàn ông này là ai ạ?” Nó lặp lại to hơn.
“Harry, cậu đang làm gì vậy?” Hermione hỏi.
“Bức hình này. Hermione, đó là tên trộm, kẻ đã trộm của ông Gregorovitch! Làm ơn!” Nó nói với bà Bathilda. “Đây là ai ạ?”
Nhưng bà ta chỉ nhìn nó chòng chọc.
“Tại sao bà lại gọi bọn cháu đến đây với bà, bà… ơ… thưa bác Bagshot?” Hermione cao giọng hỏi. “Phải chăng, có điều gì đó bà cần nói với bọn cháu?”
Không có dấu hiệu gì cho thấy bà ta nghe thấy Hermione nói. Bà Bathilda giờ đây bước tới vài bước để đến gần Harry hơn. Với một ít động tác ở cái đầu, bà ta quay lại nhìn vào trong phòng lớn.
“Bà muốn bọn cháu ra về ư?” Nó hỏi.
Bà ta lặp lại dấu hiệu, lúc đầu chỉ vào nó, rồi vào bà ta, rồi chỉ lên trần nhà.
“Ồ, được rồi… Hermione, mình nghĩ bà ấy muốn mình lên tầng trên cùng.”
“Được thôi,” Hermione nói, “Đi thôi.” Nhưng khi Hermione di chuyển, bà Bathilda lắc mạnh đầu một cách bất ngờ, một lần nữa chỉ vào Harry, rồi vào bà ta.
“Bà ta muốn mình đi với bà ấy, một mình.”
“Tại sao?” Hermione hỏi, giọng cô bé đanh lại và rõ ràng vang khắp căn phòng đầy nến, và bà già lắc đầu nhẹ nhàng trước âm thanh ồn ào ấy.
“Có thể cụ Dumbledore nói với bà ấy đưa cho mình thanh gươm, chỉ đưa cho mình?”
“Cậu có chắc bà ta biết cậu là ai không?”
“Có,” Harry nói, trông ánh mắt thật yếu ớt. “Mình nghĩ bà ta biết”.
“Thôi, được rồi, nhanh thôi nhé, Harry.”
“Dẫn đường đi, thưa bà,” Harry nói với bà Bathilda.
Bà ta trông có vẻ đã hiểu, bởi vì bà đã bước vòng qua nó tiến về phía cánh cửa. Harry thoáng liếc về phía Hermione với một nụ cười tự tin, nhưng bản thân nó thì lại không chắc chắn cho lắm là cô bé có thấy không; cô bé đang đứng đó, ghì chặt bản thân mình lại, ở giữa căn phòng đầy nến bẩn thỉu, nhìn thẳng về hướng cái kệ sách. Khi Harry rời khỏi căn phòng thì nó không thấy cả Hermione và bà Bathilda đâu, nó cất nhanh khung hình bạc chứa bức ảnh về tên trộm bí ẩn vào trong áo khoác.
Cầu thang thì dốc và hẹp; Harry nửa muốn đặt tay mình lên cái bàn toạ phốp pháp của bà Bathilda để đảm bảo rằng bà ta không thể ngã đè lên nó, điều duy nhất có khả năng xảy ra. Chậm chạp, hơi thở khò khè, bà ta leo lên phía trên, rồi ngay lập tức quẹo sang bên phải và dẫn nó vào trong một căn phòng ngủ trần thấp.
Đó là một căn phòng có màu đen hắc ín và mùi kinh khủng; Harry chỉ mới lỡ lôi cái chậu đựng nước tiểu từ bên dưới cái giường lên, trước khi bà Bathilda đóng cửa lại và tất cả chìm trong bóng tối.
“Lumos,” (thắp sáng), Harry nói và cây đũa phép của nó toả sáng. Nó giật mình: Bà Bathilda đã di chuyển tới gần nó hơn trong vài giây tăm tối, và nó không hề nghe tiếng di chuyển của bà ta.
“Mi là Potter?” Bà ta hỏi.
“Phải, là cháu.”
Bà ta từ từ gật đầu, khoan thai. Harry cảm thấy cái Horcrux đập nhanh hơn, nhanh hơn cả trái tim của nó. Điều này không dễ chịu chút nào, nó có cảm giác bối rối.
“Bà có đưa cho cháu cái gì không?” nó lặp lại. Rồi bà ta nhắm mắt, và mọi thứ xảy ra cùng một lúc: vết thẹo của Harry đau đớn như bị kim châm, cái Horcrux co giật mạnh đến mức phần trước cái áo khoác của nó chuyển động; bóng tối; mùi hôi thối lan ra khắp phòng ngay lập tức. Nó cảm thấy một sự sung sướng trong giọng nói cao và lạnh: Cầm chân nó!
Harry đứng lắc lư tại chỗ: căn phòng tối hôi hám dường như bủa vây lấy nó; nó không biết chuyện gì đã xảy ra.
“Bà có cái gì đưa cho cháu không?” nó hỏi lần thứ ba, to hơn.
Trang:
[<] 1,
88,
89,[90],
91,
72 [>]Đến trang (tối đa 72):