Polly po-cket
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro

“Ở đây này,” bà ta thì thầm, chỉ vào một góc. Harry giơ cao đũa phép lên và nhìn thấy hình dáng của một cái bàn quần áo lộn xộn bên dưới cái cửa treo rèm.

Lần này, bà ta không dẫn đường cho nó. Harry lách giữa bà ta và cái giường bề bộn, đũa phép giơ cao. Nó không muốn rời mắt khỏi bà ta.

“Cái gì thế?” nó hỏi khi nó đến được cái bàn quần áo, nơi mà chất đầy một thứ trông và có mùi giống mớ quần áo bẩn.

“Đây này,” Bà ta nói, chỉ vào mớ bùng nhùng không có hình dạng gì cả.

Và ngay lập tức nó quay đi, mắt của nó bắt được một mớ hỗn độn những chuôi gươm, hồng ngọc, bà ta di chuyển thật kỳ lạ: Nó nhìn thấy qua khoé mắt, sự hoảng sợ làm nó quay đi và sự rùng rợn làm toàn thân nó tê liệt khi nó nhìn thấy một cơ thể già nua sụp xuống và một con rắn vĩ đại đổ ra từ cái nơi đã từng là cổ của bà. Con rắn phóng tới khi nó giơ cao đũa phép: sức mạnh của cú đớp đến cánh tay của nó làm cho cây đũa phép xoay vòng, tung lên trần nhà; ánh sáng của nó đu đưa xoay tít đến hoa mắt quanh phòng và tắt phụt; rồi một sức mạnh từ cái đuôi đánh thẳng vào cơ hoành của nó làm hơi thở của nó thoát mạnh ra ngoài: Nó rơi về phía sau, rớt thẳng ngay vào mớ quần áo bẩn…

Nó lăn qua một bên, né được cú đập từ cái đuôi con rắn, trong đường tơ kẽ tóc, xuống chỗ mà nó vừa nằm cách đó một giây.

Những mảnh vụn của bề mặt kính rơi như mưa xuống sàn nhà. Từ bên dưới Harry nghe Hermione gọi, “Harry?”

Nó không có đủ không khí trong buồng phổi để đáp trả: Rồi một khối gì đó mềm mịn quật nó xuống sàn nhà và nó cảm thấy thứ đó trườn lên người, mạnh mẽ, cơ bắp -

“Không!” nó thở hổn hển, bám chặt xuống sàn nhà.

“Có,” một giọng thì thào. “Có đấy…. giữ chặt ngươi… giữ chặt ngươi…”

“Accio … Accio Đũa phép…” (triệu tập đũa phép).

Nhưng không có gì xảy ra cả và nó cần bàn tay của mình để kéo con rắn ra khi phần thân trên của nó bị quấn chặt, không khí như bị nén lại xung quanh, ép cái Horcrux vào ngực nó, sự lạnh lẽo bao trùm khắp nó, từng phân một trên trái tim cuồng loạn của nó, và bộ não của nó bị nhấn chìm trong sự lạnh lẽo, ánh sáng trắng, mọi suy nghĩ bị xoá sạch, hơi thơ của nó yếu dần, tiếng bước chân, mọi thứ cứ trôi qua…

Một trái tim kim loại đang đập mạnh bên ngoài ngực của nó, giờ đây nó đang bay lên, bay với sự chiến thắng trong tim, bay mà không cần chổi thần hay Tử mã…

Nó bất ngờ thức dậy trong bóng tối nồng mùi chua; Nagini đã thả nó ra. Nó ngồi dậy và nhìn thấy bóng con rắn nổi bật trên nền đất sáng: Nó đứng dậy, và Hermione né qua một bên với tiếng thét; lời nguyền chệch hướng của cô bé đánh trúng cửa sổ treo rèm, làm nó vỡ tan tành. Không khí lạnh tràn ngập khắp gian phòng khi Harry cúi xuống để né một trận mưa mảnh kính vỡ khác và chân của nó trượt trên cây bút chì – giống như - đũa phép của nó. Nó cúi xuống và nhặt đũa phép của nó lên, nhưng giờ đây, căn phòng như toàn rắn, đuôi của nó quật đập dữ dội; Hermione giờ không thấy đâu, trong giây lát, Harry nghĩ đến điều tệ hại nhất, nhưng sau đó, một tiếng nổ lớn và một tia sáng đỏ phóng ra, con rắn bị quăng vào không khí, quật mạnh vào mặt Harry, con rắn cuộn lại khi nó vươn lên cao. Harry giơ cao đũa phép, nhưng khi nó làm điều đó, vết sẹo của nó nóng như bị đốt, đau đớn hơn bất kỳ lúc nào trong năm.

“Hắn đang đến! Hermione, hắn đang đến!”

Ngay khi nó hét lên, con rắn rơi xuống, rít lên một cách hoang dại. Mọi thứ trở nên hỗn độn: Nó đập vỡ những cái kệ bên tường, và những mảnh gốm sứ vỡ tan văng đi khắp nơi khi Harry nhảy qua giường và tóm lấy một hình thù tối đen mà nó biết là Hermione.

Cô bé thét lên đau đớn khi nó đẩy lưng cô bé ngang qua cái giường: con rắn ngẩng đầu lên lần nữa, nhưng Harry biết điều tệ hại hơn việc con rắn đến, có lẽ là ở lối ra, đầu của nó như nứt ra vì vết sẹo đau đớn…

Con rắn tấn công bất ngờ khi nó đang thực hiện một bước chạy dài, kéo theo Hermione, và ngay khi nó tấn công, Hermione gào lên, “Confringo!” (Nổ tung) và câu thần chú của cô bé bay khắp căn phòng, làm nổ tung gương của tủ quần áo và bật lại về phía chúng, nảy tưng lên từ sàn nhà lên trần nhà; Harry cảm thấy sức nóng của câu thần chú làm khô mu bàn tay của mình lại. Kính vỡ cũng làm xước má của nó, đẩy Hermione đi cùng với mình, nó nhảy từ cái giường sang cái bàn quần áo đã gãy rồi vọt thằng ra ngoài qua cái cửa sổ đã vỡ, nhảy vào chốn hư vô, tiếng hét của cô bé vang vọng xuyên qua màn đêm khi bọn chúng siết chặt lấy nhau giữa không khí…

Và rồi, vết sẹo của nó lại đau đớn như nổ tung ra và nó chính là Voldemort. Hắn đang chạy băng qua cái giường hôi thối, bàn tay dài trắng bệt của hắn chộp lấy bậu cửa sổ khi hắn liếc nhìn qua một gã hói và một cô gái nhỏ đang siết lấy nhau, biến mất, và hắn rống lên đầy tức giận, tiếng rống lẫn với tiếng hét của cô gái, vang vọng xuyên qua khu vườn tăm tối, át cả tiếng chuông nhà thờ rung lên trong ngày Giáng Sinh…

Và tiếng hét của hắn là tiếng hét của Harry, vết thương của hắn là vết thương của Harry… điều đó có lẽ đã xảy ra ở đây, nơi mà điều đó cũng đã từng xảy ra… tại đây, trong khuôn viên của căn nhà này, nơi nó đã đến quá gần để biết được chết là thế nào… chết… vết thương thật tệ hại…rách ra từ cơ thể của nó… Nhưng nếu nó không có cơ thể, tại sao cái đầu của nó lại đau đớn kinh khủng như vậy; nếu như nó đã chết, làm thế nào nó có thể cảm thấy lạnh đến không chịu được, chẳng phải vết thương sẽ hết đau khi cái chết đến, sẽ không tiếp tục ….

Đó là một đêm lạnh giá và lộng gió, hai đứa trẻ ăn mặc như những trái bí đỏ đi lạch bạch ngang quảng trường và những cửa sổ của các cửa hàng phủ đầy những con nhện giấy, tất cả là những cái bẫy hào nhoáng của dân Muggle trong một cái thế giới mà chúng không tin tưởng…Và hắn đang lướt qua, cái cảm giác về những mục đích, sức mạnh, và những điều đúng trong hắn luôn luôn được biết đến trong những dịp này… không tức giận… chỉ có những kẻ yếu ớt hơn hắn… nhưng vui mừng, phải… hắn đang chờ đợi điều đó, hắn đã hy vọng về điều đó…

“Trang phục dễ thương quá, thưa ông!”

Hắn nhìn thấy thấp thoáng một nụ cười từ thằng bé khi nó chạy đến đủ gần để nhìn thấy phía bên dưới cái mũ trùm đầu của chiếc áo choàng, nhìn thấy sự sợ hãi bao trùm gương mặt đau đớn của thằng bé: rồi thằng bé quẹo đi và bỏ chạy… Bên dư

Trang: [<] 1,89,90,[91],92,72 [>]
Đến trang (tối đa 72):