Snack's 1967
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
tỉnh?”

“Không hẳn vậy,” Hermione nói có vẻ không thoải mái lắm.”Cậu đã la hét và rên rỉ và … vài điều,” cô bé thêm vào bằng một giọng làm Harry chẳng cảm thấy dễ chịu chút nào. Nó đã làm gì? Thét ra lời nguyền như Voldemort, hay khóc như một đứa trẻ ở trong cũi.

“Mình đã không thể lấy cái Horcrux ra khỏi cậu,” Hermione nói, và nó biết rằng cô bé đang muốn đổi đề tài. “Nó đã bị kẹt, kẹt vào ngực của cậu. Cậu đã bị một vết lằn; mình xin lỗi, mình đã phải dùng tới Bùa Cắt rời để lấy nó ra. Con rắn cũng tấn công cậu, nhưng mình đã lau sạch vết thương và đặt một ít cây bạch tiễn lên đó…”

Nó cởi cái áo thun ướt đẫm ra và nhìn xuống. Có một cái hình bầu dục đỏ tươi ở trên trái tim của nó, nơi mà cái mặt dây chuyền đã thiêu đốt da thịt nó. Nó cũng có thể nhìn thấy một nửa vết rạch đã lành trên cẳng tay của mình.

“Cậu đặt cái Horcrux ở đâu rồi?”

“Trong túi của mình. Mình nghĩ, chúng ta nên đặt nó xa ra trong một thời gian.”

Nó ngả lưng trên cái gối và nhìn gương mặt tái xám của cô bạn.

“Chúng ta không nên tới thung lũng Godric. Đó là lỗi của mình, tất cả là lỗi của mình. Hermione, mình thật sự xin lỗi.”

“Đó không phải là lỗi của cậu. Mình cũng muốn đi; mình thật sự nghĩ rằng cụ Dumbledore để lại thanh gươm ở đó cho cậu.”

“Ừ, phải… chúng ta đều mắc sai lầm, phải không?”

“Chuyện gì đã xảy ra, Harry? Điều gì đã xảy ra khi bà ta đem cậu lên lầu? Phải chăng con rắn đã trốn ở đâu đó? Và sau đó nó chỉ cần phóng ra, giết chết bà ta và tấn công cậu?”

“Không.” Nó nói. “Bà ta là con rắn… hoặc con rắn là bà ta …ngay từ đầu.”

“C-cái gì?”

Nó nhắm mắt lại. Nó vẫn còn ngửi thấy cái mùi của căn nhà bà Bathilda trên mình; điều đó tạo ra một điều gì đó kinh khủng thật sống động.

“Bà Bathilda đã chết từ trước. Con rắn nó đã… ở bên trong bà. Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy đặt nó ở đó, để chờ. Cậu đã đúng. Hắn biết mình sẽ trở lại.”

“Con rắn bên trong bà ấy?”

Nó mở mắt ra lần nữa. Hermione nhìn một cách ghê tởm, đến buồn nôn.

“Thấy Lupin đã nói ở đó có những thứ phép thuật mà chúng ta không bao giờ tưởng tượng được.” Harry nói. “Bà ta không muốn nói trước mặt cậu bởi vì đó là Xà-ngữ, tất cả là Xà-ngữ, và mình không nhận ra điều ấy, nhưng dĩ nhiên là mình hiểu được bà ta. Khi chúng ta ở trong căn phòng, con rắn gửi thông điệp đến Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy, mình nghe thấy điều đó xảy ra ở trong đầu mình, mình cảm thấy hắn rất phấn khích, hắn nói là phải giữ mình lại… và rồi…”

Nó nhớ lại con rắn đã đi ra ngoài từ cái cổ của bà Bathilda: Hermione không cần phải nghe chi tiết này.

“… bà ta biến đổi, biến thành rắn, và tấn công.”

Nó nhìn xuống vết thương.

“Nó đã không định giết chết mình, chỉ giữ mình lại cho đến khi Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy đến.”

Nếu như nó có thể giết chết con rắn, đáng để làm như thế mà, tất cả… Đau đớn, nó ngồi dậy và ném những thứ trên người ra.

“Harry, đừng, mình chắc rằng cậu phải nghỉ ngơi!”

“Cậu mới là người cần phải ngủ. Đừng bực mình, nhưng cậu trông thật tệ hại. Mình khoẻ. Mình sẽ trông chừng cho. Đũa phép của mình đâu rồi?”

Cô bé không trả lời, cô bé chỉ nhìn nó.

“Đũa phép của mình đâu rồi, Hermione?”

Cô bé cắn môi, và ngân ngấn nước mắt.

“Harry…”

“Đũa phép của mình đâu?”

Cô bé đến gần và ngồi xuống cạnh cái giường và đưa ra cho nó.

Cây đũa phép làm từ cây nhựa ruồi và lông phượng hoàng đã gần như gãy làm đôi. Một sợi tơ mỏng manh của lông con phượng hoàng giữ cho hai mảnh của cây đũa phép dính lại với nhau. Mãnh gỗ đã hoàn toàn gãy lìa. Harry cầm nó trong tay như thể đó là một vật thể sống đang phải chịu đựng một vết thương khủng khiếp.

Nó không thể nghĩ ra điều gì đúng đắn nữa: Mọi thứ đã mờ đi với nỗi kinh hoàng và sợ hãi. Nó bất giác trao cây đũa phép cho Hermione.

“Sửa chữa nó đi, làm ơn.”

“Harry, mình không nghĩ là, khi nó gãy thế này…”

“Làm ơn, Hermione, thử đi!”

“R-Reparo.” (Sửa chữa)

Một nửa lủng lẳng của cây đũa phép dính liền với phần còn lại. Harry nhấc nó lên.

“Lumos!” (toả sáng)

Cây đũa phát ra tia lửa yếu ớt, rồi phụt tắt.

Harry chĩa vào Hermione.

“Expelliarmus!” (Bùa Giải Giới)

Cây đũa của Hermione giật nhẹ, nhưng không rời khỏi bàn tay của cô bé. Sự nỗ lực yếu ớt trong việc làm phép thuật của cây đũa phép của Harry là quá nhiều, nó tách ra làm đôi lần nữa. Nó nhìn chằm chằm vào cây đũa, kinh hãi, không thể chấp nhận điều nó đang thấy, cây đũa đã phải chịu đựng quá nhiều…

“Harry.” Hermione thi thầm nhẹ đến mức nó khó có thể nghe được. “Mình thật sự xin lỗi. Mình nghĩ đó là lỗi của mình. Khi chúng ta bỏ đi, cậu biết đấy con rắn đã đuổi theo, cho nên, mình đã thực hiện Lời nguyền Nổ Tung, và nó bật đi khắp nơi, và nó cũng đã… đã đánh trúng…”

“Đó là một tai nạn.” Harry nói một cách máy móc. Nó cảm thấy trống rỗng, sững sờ. “Thôi được… chúng ta sẽ tìm cách sửa lại nó.”

“Harry, mình không nghĩ là chúng ta có thể làm được đâu,” Hermione nói, nước mắt ràn rụa khắp gương mặt. “Nhớ không… Ron đấy? Khi cậu ấy làm đũa phép gãy, trong vụ tai nạn xe hơi? Nó không bao giờ như xưa được nữa, cậu ấy đã phải mua cây mới.”

Harry nghĩ đến cụ Ollivander, bị Voldemort bắt cóc và giữ làm con tin; nghĩ về Gregorovitch, người đã chết. Làm thế nào để nó có thể tìm thấy một cây đũa phép mới?

“Ờ,” nó nói, bằng cái giọng thật sự giả dối, “ờ, mình sẽ mượn cái của cậu trước đã. Mình sẽ cẩn thận.”

Gương mặt cô bé mờ đi với nước mắt, Hermione trao cây đũa phép của mình, và nó rời khỏi, để lại cô bé ngồi trên giường của mình, không mong muốn gì hơn là tránh xa cô bé .







Trang: [<] 1,91,92,[93],94,72 [>]
Đến trang (tối đa 72):