mà thầy nên có mặt chính là nơi thầy vừa rời khỏi. Thầy đến vừa kịp lúc để kéo Quirrell ra khỏi con.
- Chính là thầy?
- Lúc đó thầy tưởng mình đã về quá trễ …
- Thầy trễ thật đó chớ, lúc đó con đã không thể giữ Hòn đá lâu hơn nữa…
- Không phải Hòn đá, con trai ạ, thầy đang nói về con – sức lực mà con dốc ra suýt nữa đã giết chết con. Cái khoảnh khắc khủng khiếp đấy, thầy e điều đó có thể xảy ra. Còn Hòn đá, nó đã bị tiêu hủy rồi.
- Tiêu hủy?
Harry thảng thốt hỏi:
- Nhưng còn bạn của thầy – cụ Nicolas Flamel…
- A, con cũng biết về Nicolas Flamel?
Giọng cụ Dumbledore nghe vui mừng lắm.
- Con đã tìmhiểu ra trò ra trống đấy chứ? Nicolas và thầy đã có trao đổi tí chút rồi, và đã đồng ý là tiêu hủy nó đi thì tốt nhứt.
- Nhưng như vậy nghĩa là cụ Flamel và vợ cụ sẽ chết phải không ạ?
- Họ có đủ thuốc Trường sinh dự trữ để sắp đặt đâu đó việc của họ, rồi thì, ừ, họ sẽ chết.
Nhìn vẻ mặt hoang mang của Harry, cụ Dumbledore mỉm cười:
- Đối với một người trẻ tuổi như con, thầy chắc nghe điều đó thật khó tin được, nhưng đối với Nicolas và Perenelle, nó thực ra cũng giống như đi ngủ sau một ngày dài, rất, rất dài. Nói cho cùng thì đối với một đầu óc tổ chức tốt, cái chết cũng giống như một cuộc phiêu lưu vĩ đại khác. Con biết không, Hòn đá không hẳn là một báu vật tuyệt vời. Có nhiều tiền và sống lâu như mình muốn! Hai điều mà hầu hết người đời ưu tiên chọn lựa – rắc rối ở chỗ là những con người có tài lại chọn đúng những thứ tồi tệ nhứt cho họ.
Harry nằm đó, nín khe. Cụ Dumbledore ngâm nga một chút và mỉm cười với cái trần nhà. Lát sau Harry nói:
- Thưa thầy! Con đang nghĩ … Thưa thầy, ngay cả nếu như Hòn đá đã bị tiêu hủy rồi, thì Vol… , ý quên, Kẻ-mà-ai-cũng…
- Cứ gọi hắn là Voldemort, Harry à. Luôn luôn dùng đúng tên để gọi đúng sự vật. Sợ một cái tên có thể làm tăng thêm nỗi sợ chính vật đó.
- Dạ, thưa thầy. Vậy thì Voldemort sẽ tìm những cách khác để trở lại, phải không thầy? Ý con muốn nói là ổng vẫn chưa chết, hở thầy?
- Không, hắn chưa chết, Harry à. Hắn vẫn còn lởn vởn đâu đó, có lẽ đang tìm một thân xác khác để nhập vào… Hắn không sống đúng nghĩa, thì hắn cũng không thể hật sự. Hắn thoát ra xác chết của Quirrell, chẳng thương xót gì gã đồ đệ đó hơn một kẻ thù. Tuy nhiên, Harry à, trong lúc con cản trở việc hắn nắm lại quyền lực, thì người khác chuẩn bị chiến đấu cho trận kế tiếp, một trận sống mái – và nếu hắn bị cản trở lần nữa, và lần nữa, thì ừ, hắn có thể không bao giờ lấy lại sức mạnh được nữa.
Harry gật đầu, nhưng dừng lại ngay, vì cử động làm đầu nó đau lắm. Rồi nó nói:
- Thưa thầy, có vài điều con muốn … Thầy có thể nói với con sự thật… về những điều con muốn biết?…
Cụ Dumbledore thở dài:
- Sự thật. Đó là một điều đẹp đẽ và khủng khiếp, vì vậy phải cân nhắc sự thật hết sức thận trọng. Tuy nhiên, thầy sẽ trả lời các câu hỏi của con trừ khi thầy có lý do chính đáng không thể trả lời. Trong trường hợp đó, thầy xin lỗi con, vì thầy không muốn nói dối, tất nhiên.
- Dạ… Voldemort nói là hắn giết má con chỉ vì má con đã cố ngăn, không cho hắn giết con. Nhưng tại sao hắn lại muốn giết con cho bằng được?
Lần này thì cụ Dumbled
Trang:
[<] 1,
145,
146,[147],
148,
121 [>]Đến trang (tối đa 121):