ore thở một hơi còn dài hơn trước:
- Trời đất ơi, thầy không thể trả lời con cái câu hỏi đầu tiên mà con nêu ra. Thầy không thể cho con biết hôm nay, không thể nói ra bây giờ. Một ngày kia con sẽ biết… Còn bây giờ, hãy quên nó đi Harry. Khi nào con lớn lên… thầy biết con ghét nghe điều này… nhưng con sẽ biết, khi nào con đã sẵn sàng.
Bây giờ thì Harry biết có tranh cãi cũng chẳng lợi ích gì.
- Nhưng tại sao thầy Quirrell lại không thể chạm vào mình con?
- Má con đã chết để cứu con. Nếu có một điều mà Voldemort không thể nào hiểu được, ấy là tình thương. Hắn đã không biết được, rằng sức mạnh của tình thương như tình thương của má con đã để lại một vết tích. Không phải là vết thẹo, không phải dấu hiệu thấy được nào cả… Được yêu thương sâu sắc, cho dù người yêu thương mình đã qua đời, mình cũng sẽ được che chở mãi mãi. Vì vậy Quirrell, kẻ đầy hận thù, tham lam, và tham vọng, kẻ chung đụng linh hồn với Voldemort, không thể nào chạm tới con được. Đụng đến một người được một điều cao cả như tình thương của má con phù hộ, thì hắn sẽ đau đớn cực kỳ.
Tới đây cụ Dumbledore bỗng chú ý con chim nào đó đậu trên khung cửa sổ, để Harry thừa lúc đó kéo tấm khăn trải giường chùi nước mắt. Kh nguôi cơn xúc động, Harry hỏi:
- Còn tấm áo khoác tàng hình – thầy có biết ai đã gởi cho con không?
- À… Tình cờ ba con đã gởi tấm áo ấy cho thầy giữ, và thầy nghĩ có lẽ con thích nó.
Mắt của cụ Dumbledore lung linh:
- Nó hữu dụng lắm đó … Hồi ba con học ở đây, ba con vẫn dùng tấm áo tàng hình đó để lẻn xuống nhà bếp ăn vụng.
- Còn một điều nữa…
- Cứ nói.
- Quirrell và Snape…
- Con nên gọi là giáo sư Snape, Harry à!
- Dạ, giáo sư Snape. Quirrell nói thầy ghét con vì ghét ba con, có đúng không?
- Ờ, hai người đó ghét nhau cay đắng. Không khác gì con và Malfoy vậy. Thế rồi ba con làm một điều mà thầy Snape không thể nào tha thứ được.
- Thưa, điều gì ạ?
- Cứu mạng thầy Snape.
- Cái gì ạ?
Cụ Dumbledore mơ màng nói:
- Ừ… Cái đầu người ta suy nghĩ tức cười lắm. Giáo sư Snape không thể chịu nổi ý nghĩ là ông ấy mắc nợ ba con … Thầy tin là thầy Snape vất vả bảo vệ con như thế là để san bằng tỷ số với ba con. Để sau đó thầy Snape có thể tiếp tục căm ghét ba con trong thanh thản …
Harry cố gắng hiểu điều này nhưng chỉ tổ khiến cho cái đầu nó thêm nhức bưng bưng, nên nó đành thôi.
- Thưa thầy, vẫn còn một điều nữa…
- Một thôi ư ?
- Làm thế nào mà Hòn đá từ trong gương rơi được vào túi con?
- A, đây rồi, thầy vui lòng nghe con hỏi câu này. Đó là một trong những ý tưởng sáng suốt của thầy, và giữa thầy trò mình mà nói, kể ra cũng hay. Con coi, chỉ người nào muốn tìm Hòn đá – tìm nó chứ không phải xài nó – thì mới có thể lấy được nó. Ngược lại, người ta chỉ thấy mình đang chế ra vàng hay đang uống thuốc Trường sinh. Đôi khi bộ óc của thầy làm cho ngay cả thầy cũng phải ngạc nhiên … Thôi, hỏi nhiêu đó là đủ rồi. Thầy đề nghị con bắt đầu ăn kẹo đi. Chà, kẹo dẻo đủ vị hiệu Bertie Bott. Hồi nhỏ thầy thiệt là xui, ăn nhằm một viên có vị buồn ói, rồi từ đó thầy e là thầy mất hết hứng với chúng rồi… Nhưng mà thầy cho rằng một viên kẹo caramen ngon chắc không sao, phải không con?
Cụ mỉm cười và thảy viên kẹo nâu vàn
Trang:
[<] 1,
146,
147,[148],
149,
121 [>]Đến trang (tối đa 121):