g vô miệng. Nhưng cụ mắc nghẹn và nói:
- Mèn ơi, nó là vị thối tai!
Bà Pomfrey, bà y tá ấy, là một người tử tế nhưng nghiêm khắc.
Harry năn nỉ bà:
- Chỉ năm phút thôi mà!
- Nhất định không.
- Nhưng cô cho thầy Dumbledore vào…
- Ừ, dĩ nhiên, chuyện đó thì khác, cụ là hiệu trưởng mà. Con cần nghỉ ngơi.
- Thì con đang nghỉ ngơi nè, cô thấy không, con nằm dài ra và không làm gì hết. Cô ơi, cho đi cô…
- Thôi được, nhưng mà chỉ năm phút thôi nha.
Vậy là bà cho Hermione và Ron vào.
- Harry!
Hermione có vẻ sắp ôm chầm lấy Harry lần nữa, nhưngh cô bé tự kềm chế được và Harry thấy mừng vì đầu nó hãy còn đau lắm.
- Ôi, Harry! Tụi này tưởng bồ sắp tiêu rồi… Thầy Dumbledore lo lắng dễ sợ.
Ron nói:
- Cả trường đang bàn tán về chuyện đó. Kể tụi này nghe coi, đúng ra mọi chuyện là như thế nào?
Hiếm có trường hợp nào mà câu chuyện thật còn lạ lùng và ly kỳ hơn cả chuyện đồn đại hoang đường như trường hợp này. Harry kể cho hai bạn nghe mọi thứ: Quirrell, tấm gương, Hòn đá, và Voldemort. Ron và Hermione là những thính giả lý tưởng; chúng há hốc miệng ra nghe, nín thở đúng lúc, và khi Harry kể tới lúc Quirrell giở tấm khăn quấn đầu ra để lộ gương mặt của ai, thì Hermione rú lên.
Cuối cùng Ron nói:
- Vậy là Hòn đá bị tiêu hủy rồi? Cụ Flamel chỉ còn nước chết?
- Tôi cũng nói điều đó, nhưng thầy Dumbledore nghĩ là… cái gì nè? Đối với một đầu có tổ chức tốt, cái chết cũng giống như một cuộc phiêu lưu vĩ đại khác.
Trông Ron bị xúc động mạnh về sự điên rồ của thần tượng. Nó nói:
- Mình luôn luôn nói là cụ hơi điên mà.
Harry hỏi lại:
- Thế còn hai bạn, chuyện gì đã xảy ra vậy?
Hermione nói:
- À, mình quay trở lại an toàn. Mình lay tỉnh Ron – cũng mất một thời gian. Rồi tụi này chạy ù tới chuồng cú để liên lạc với thầy Dumbledore thì gặp ngay thầy ở lối vào Sảnh đường. Thầy biết cả rồi… Thầy chỉ nói: Harry đuổi theo hắn hả? Xong thầy vội vã đi lên lầu ba.
Ron chợt hỏi:
- Bồ có nghĩ là thầy Dumbledore cố ý để bồ làm chuyện đó không? Thử nghĩ coi: gởi cho bồ cái áo khoác tàng hình của ba bồ và những chuyện khác nữa.
Hermione tức tối:
- Đời nào! Nếu thầy làm vậy – mình nói thật – kinh khủng quá… bồ có thể… chết là cái chắc!
Harry đăm chiêu:
- Không đâu. Thầy Dumbledore là người vui tính. Tôi nghĩ đại khái thầy muốn tạo cho tôi một cơ hội. Tôi chắc thầy cũng biết ít nhiều mọi chuyện xảy ra trong lâu đài Hogwarts. Tôi suy luận là thầy có biết chuyện tụi mình định làm, nhưng thay vì cấm cản chúng ta, thầy chỉ dạy chúng ta vừa đủ để xoay sở. Chắc không phải tình cờ mà thầy để cho tôi khám phá ra tấm gương. Rất có thể thầy nghĩ tôi có quyền đương đầu với Voldemort nếu tôi đủ sức…
Ron nói với vẻ tự hào:
- Đúng, thầy Dumbledore hơi điên, không sao. Bây giờ nghe đây: ngày mai bồ phải lên dự bữa tiệc cuối năm học. Dĩ nhiên là nhà Slytherin giành được điểm cao nhứt rồi – bồ đã bỏ lỡ trận Quidditch cuối cùng, không có bồ, đội bóng nhà mình bị đội Ravenlaw nghiền nát. Nhưng dù sao thì đồ ăn vẫn ngon lành.
Vừa lúc đó Bà Pomfrey xông vô:
- Các con đã cà kê mất hết mười lămphút rồi. RA NGAY!
Sau một giấc ngủ say, Harry hầu
Trang:
[<] 1,
147,
148,[149],
150,
121 [>]Đến trang (tối đa 121):