Pair of Vintage Old School Fru
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hòn Đá Phép Thuật
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
như đã bình phục. Nó nói với bà Pomfrey khi bà sắp xếp dùm nó mấy hộp kẹo.

- Con muốn đi dự tiệc, con được phép đi không cô?

- Giáo sư Dumbledore nói con được phép dự.

Bà Pomfrey đáp với giọng bất đắc dĩ, như thể theo ý bà thì giáo sư Dumbledore đã không ý thức hết những bữa tiệc nguy hiểm như thế nào.

- Con lại có thêm một người khách nữa.

- Ôi, hay quá. Thưa cô, ai vậy?

Harry vừa nói thì lão Hagrid rụt rè bước qua cánh cửa. Như thường lệ, hễ lão vô căn phòng nào thì phòng ấy đâm ra chật chội. Lão ngồi xuống cạnh Harry, nhìn nó rồi oà ra khóc. Lão úp mặt vào hai bàn tay,thổn thức:

- Chỉ tại… sai lầm… ngu ngốc… của bác! Bác đã nói cho con quỷ đó biết cách qua được Fluffy! Bác đã nói cho hắn biết! Đó là điều duy nhứt hắn không biết, mà bác lại nói cho hắn biết! Suýt nữa bác đã giết con. Chỉ vì một cái trứng rồng! Bác sẽ không bao giờ uống rượu nữa! Đáng lẽ bác phải bị đuổi ra để sống như dân Muggle mới đáng!

- Bác Hagrid!

Harry hơi hoảng khi thấy lão Hagrid quá xúc động vì đau buồn và hối hận. Những giọt nước mắt khổng lồ rơi lộp độp xuống chòm râu vĩ đại của lão.

- Bác Hagrid ơi, đằng nào thì ông ấy cũng tìm ra cách thôi. Voldemort mà. Cho dù bác không nói cho Quirrell biết thì Voldemort cũng tìm cách khác thôi.

Lão Hagrid vẫn sụt sịt khóc:

- Suýt nữa con chết mất. Và đừng nhắc đến cái tên đó.

Harry gào lên:

- VOLDEMORT!

Lão Hagrid sợ hết hồn, nín cả khóc. Harry nói:

- Con đã giáp mặt hắn và đã gọi hắn đúng tên hắn. Bác Hagrid, vui lên đi bác. Chúng ta đã ngăn chặn được hắn, đã tiêu hủy Hòn đá. Hắn không thể xài nó để nắm quyền lực. Bác xơi sôcôla Ếch nhái nha, con có cả đống…

Lão Hagrid dùng mu bàn tay quẹt mũi, nói:

- Chút nữa là quên. Bác cũng có quà cho con đây.

Harry hồi hộp hỏi:

- Bánh mì thịt chồn hả bác?

Lão Hagrid cười khẽ:

- Không.Cụ Dumbledore cho ta nghỉ ngày hôm qua để sửa soạn nó.Lẽ ra cụ chỉ cần đuổi phứt bác là xong, dĩ nhiên… nhưng mà, đây, có cái này cho con…

Trông móm quà của lão Hagrid giống một cuốn sáng bọc da xinh xắn. Harry tò mò mở ra. Quyển sáng đầy những tấm hình phù thủy. Ở mỗi trang đều có hình của ba nó và má nó mỉm cười vẫy tay với nó.

- Bác gởi cú tới tất cả bạn học cũ của ba má con để xin hình… Bác biết con không có tấm hình nào hết… Con có thích không?

Harry không thể nói nên lời, nhưng lão Hagrid hiểu.

Tối hôm đó, Harry một mình đi xuống dự bữa tiệc bế giảng cuối năm học. Bà Pomfrey đã giữ nó lại để làm cái việc mà bà gọi là “kiểm tra sức khỏe lần cuối”, thành ra khi nó tới nơi thì Đại Sảnh đường đã đầy nhóc người. Phòng tiệc tràn ngập màu sắc của nhà Slytherin – màu xanh lá và màu bạc – để biểu dương nhà Slytherin đã thắng giải Cúp Nhà bảy năm liên tục. Một biểu ngữ to vẽ hình con trăn Slytherin được treo trên bức tường đằng sau dãy bàn cao dành cho giáo viên.

Bỗng có tiếng “suỵt” khi Harry bước vào, và rồi cùng một lúc, hết sức ồn ào. Harry chuồn đến một chỗ ngồi giữa Hermione và Ron ở dãy bàn nhà Gryffindor, cố gắng không chú ý đến chuyện mọi người đều đang đứng dậy để nhìn nó.

May thay, chỉ một lát sau là cụ Dumbledore đến. Tiếng rì rầm lắng xuống.

Cụ Dumbledore phấn khởi nói:

- Lại một năm học nữa đã qua! Và t

Trang: [<] 1,148,149,[150],151,121 [>]
Đến trang (tối đa 121):